Chương 39: Đùa giỡn

"Câu nào nói không đúng? Vợ ơi?"

***

Bùi Hành Ngộ nhìn Cận Nhiên.

Cận Nhiên vẻ mặt bình thản mà nhìn trở về phía anh, ra vẻ không rõ lắm, "Ngài nhìn tôi làm gì?"

"Không có gì." Bùi Hành Ngộ lại nhìn Mạnh Như Tiền, nói, "Cứ giữ lại, gửi lời cảm ơn đến Liên bộ trưởng giúp tôi."

Mạnh Như Tiền gật đầu với anh rồi đi ra ngoài, Bùi Hành Ngộ liếc Cận Nhiên, "Cậu cũng ra ngoài đi."

Cận Nhiên thấy Bùi Hành Ngộ lần này không cần hắn ép cũng tự mình uống hết chỗ canh giải rượu, liền nhịn không được mà duỗi tay muốn chạm vào khóe mắt anh, "Thật sự không biết uống rượu? Có một ngụm mà mắt đã đỏ như vậy?"

"Bỏ tay ra." Bùi Hành Ngộ hất tay rồi đẩy bát cho hắn, "Lần sau còn làm chuyện hồ nháo tôi lập tức nhốt cậu trong phòng tạm giam, vĩnh viễn đừng nghĩ đến chuyện được đi ra."

Cận Nhiên rút tay lại, kinh ngạc trợn to mắt nhìn anh, "Nha! Những lời như vậy anh lúc nào cũng chỉ nói với mình tôi thôi, có ai ích kỷ như anh không?!"

Bùi Hành Ngộ không đấu võ mồm với hắn, đem chiếc chén giơ về phía hắn, "Lần sau ở trước mặt người khác đừng có gọi bậy, ra ngoài đi."

Cận Nhiên nhận lấy chén, cố ý hỏi anh, "Câu nào nói bậy? Vợ ơi?"

Bùi Hành Ngộ, "Ừ". Sau đó đột nhiên ngẩng đầu, đụng trúng phải đôi mắt chứa đầy ý cười của hắn, phát hiện mình lại bị hắn lừa, tức đến không nói nên lời, "Cút!"

Cận Nhiên mang chén đi ra ngoài, tâm tình vui vẻ đem cái khay vác lên vai, Bùi Hành Ngộ nhìn bóng dáng này liền nhớ tới lần đó ở trạm trung chuyển, Cận Nhiên vác theo khẩu pháo nghênh ngang mà đi, tim đập loạn mất một nhịp.

Bùi Hành Ngộ đem mấy tia rung động trong lòng đè xuống, kết nối tín hiệu liên lạc với bộ trưởng quân đoàn 17.

Kết nối trong giây lát đã thông qua, Chu Hoài Mậu không chờ Bùi Hành Ngộ liên tiếng, mở miệng hỏi trực tiếp, "Có chuyện gì?"

Bùi Hành Ngộ cũng chẳng khách sáo, "Muốn tôi xuất trận, có thể, nhưng tôi có điều kiện, sau trận này, vị trí của Tử Vi Viên tùy tôi lựa chọn, Tinh tế Liên Bang cũng phải hủy bỏ việc giám sát."

Chu Hoài Mậu thẳng thừng phủ quyết, "Không được! Cậu nghĩ cậu là ai mà muốn thoát khỏi sự giám sát của Tinh tế Liên Bang? Nếu như thế thì cậu và những tên hải tặc không gian kia có khác gì nhau? Hay là cậu muốn nuôi mèo rồi mở tiệm bán cà phê?"

Bùi Hành Ngộ cũng lạnh lùng nhìn lão già kia, "Nhiều năm như vậy, lương tri ngài vẫn không biết phân biệt Tử Vi Viên và hải tặc không gian có gì khác nhau sao?"

"Làm quân nhân thì là phải chấp hành mệnh lệnh, cậu muốn bàn điều kiện với Hoắc Nhĩ? Cậu là tư lệnh hay là thổ phỉ?" Chu Hoài Mậu lạnh giọng trách cứ, "Tôi nói cho cậu biết, chỉ cần cậu còn là cấp dưới của tôi một ngày, dời vị trí của Tử Vi Viên theo ý cậu muốn đều đừng hòng nghĩ đến."

Khóe miệng Bùi Hành Ngộ hơi nhếch lên, "Muốn người của Tử Vi Viên tôi vì các người mà vào sinh ra tử, vậy thì cũng nên cho bọn họ một chút báo đáp đúng không? Chu bộ trưởng ngài chức cao vọng trọng ngồi đó cũng lâu rồi, có còn nhìn thấy nỗi khổ của nhân gian nữa không?"

"Cậu làm càn!"

"Làm càn? Không có Tử Vi Viên liệu ngài có ngày hôm nay sao? Chu bộ trưởng ngài không phải đã quên mất mình làm thế nào trèo lên cái chức này rồi chứ? Vị trí này vốn thuộc về ai, ngài tưởng mình có thể an ổn ngồi suốt đời hay sao?"

Sắc mặt Chu Hoài Mậu tái mét, ném cái chén sứ vỡ tan tành, đang muốn phát giận thì bị một giọng nói vui vẻ cắt ngang, "Ấy ấy đừng cãi nhau, các người một câu hai câu đã ồn ào đến long trời lở đất, nghe tôi khuyên giải một chút đi."

Bùi Hành Ngộ hơi gật đầu, "Trịnh phó bộ trưởng."

Trịnh Đồng gật đầu lại với Bùi Hành Ngộ trong màn hình giả lập, không biết ông mới từ đâu trở về, không mặc quân trang mà lại mặc một thân quần áo đơn giản sạch sẽ, cả người lộ ra khí chất văn nhã hiền lành.

Tính khí của ông nổi tiếng ôn hòa, khác hẳn so với Chu Hoài Mậu nghiêm khắc lạnh lùng, phần lớn các bộ phận có chuyện muốn báo cáo đều không đến tìm Chu Hoài Mậu mà là tìm ông trước.

Mạnh Như Tiền cũng không ngoại lệ, có việc đều sẽ tìm đến Trịnh Đồng, rất ít khi tìm Chu Hoài Mậu.

"Bộ trưởng, Hành Ngộ nhiều năm như vậy không tranh công đoạt vị chỉ cần một Tử Vi Viên, cậu ấy đã đề cập đến việc muốn rời vị trí của Tử Vi Viên rất nhiều lần rồi, tại sao ngài cứ từ chối mãi thế, nghe tôi, nhượng bộ một bước đi." Trịnh Đồng lại hướng Bùi Hành Ngộ nháy mắt ra hiệu, ý bảo anh đừng cứng rắn như vậy, mềm mỏng một chút đi.

Chu Hoài Mậu hừ lạnh một tiếng, "Không thể!"

Trịnh Đồng không hề cảm thấy khó xử vì khuôn mặt lạnh lùng của lão, vẫn mỉm cười như cũ, "Nhìn tình hình của anh tôi còn chưa nói đâu, Hành Ngộ di chuyển vị trí của Tử Vi Viên nhưng vẫn nằm trong biên chế của quân đoàn 17 chúng ta, phải chịu sự giám sát của Tinh tế Liên Bang, vạn nhất có chuyện gì xảy ra cũng có thể kịp thời chi viện, có đúng không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!