"Thương hại tôi đi."
***
Cận Nhiên đưa tay sờ qua môi dưới, tầm mắt liếc nhìn thiết bị truyền tin, sau đó tìm một chỗ yên tĩnh ngồi xuống, thong thả ung dung chờ phía đối phương bắt máy.
Ước chừng chỉ đợi một phút cuộc gọi đã được kết nối, sắc mặt người đối diện vô cùng khó coi, "Ván cũng đã đóng thuyền, còn liên lạc muốn nói gì nữa?"
Cận Nhiên không vì cái bản mặt đáng ghét của người kia mà cúp máy, ngược lại híp mắt mỉm cười, "Liên bộ trưởng, làm thêm 1 giao dịch đi."
Liên Kính Phong vừa nhìn thấy hắn lại tức không muốn nói, "Cậu còn có gì mà đòi giao dịch với tôi, cơ hội hoàn hảo lần trước để giết Bùi Hành Ngộ, còn không phải cậu giữa chừng xông ra phá đám! Cậu không biết cái gì gọi là đêm dài lắm mộng hay sao?"
Cận Nhiên nhướng mày, "Liên bộ trưởng, ngài đây là trách oan tôi rồi, tôi lần này không phải là vì Bùi Hành Ngộ mà là vì ngài đó."
Liên Kính Phong cười lạnh một tiếng, "Ý cậu đây là khổ nhục kế à?"
"Cũng không phải." Cận Nhiên dứt khoát trả lời, ngồi thẳng nhìn Liên Kính Phong, lời lẽ chính đáng, "Quân đoàn 11 của ngài cùng quân đoàn 13 của Cao Duệ đều tới diễn tập, kết quả nếu Bùi Hành Ngộ mất mạng trong lúc đấy vậy thì trách nhiệm này đổ lên người ai, ngài? Hay là tiểu thiên nga."
Tiểu thiên nga?
Liên Kính Phong hiểu ra, là Tiêu Thư.
"Cậu muốn nói cái gì?" Liên Kính Phong nhìn Cận Nhiên, đôi mắt sắc bén khóa chặt trên mặt hắn, một chút biểu cảm cũng không bỏ sót.
"Ngài xem, tàng trữ vũ khí sát thương trong buổi diễn tập là trái pháp luật, nếu không tìm ra ai là chủ mưu khẳng định sẽ đem ngài cũng Tiêu bộ trưởng ra truy xét, đến lúc đó ai cũng đều bất lợi. Vạn nhất Tiêu bộ trưởng quay ra nói ngài và Bùi Hành Ngộ vốn luôn có xích mích, nhưng Tiêu bộ trưởng không có, vậy chẳng phải ngài sẽ bị ụp một cái nồi lớn lên đầu sao?"
Liên Kính Phong nghĩ một chút, chuyện này mặc dù do Cao Duệ làm nhưng đến lúc đó phủi mông nói hắn và Bùi Hành Ngộ không thù không oán, vậy cũng có chút phiền phức.
"Ý cậu chính là như này?"
Cận Nhiên không giống ba, Cận Thiệu Nguyên là cái loại thẳng thắn lỗ lãng, còn người thanh niên này không chỉ điên mà trong đầu còn chứa đầy những suy nghĩ xấu xa, không thể không đề phòng.
Lúc trước Cận Nhiên tới tìm hắn làm cái giao dịch kia, hắn còn tưởng có thể lợi dụng được chút, kết quả lại chẳng khác nào dẫn sói vào nhà.
Cận Nhiên chống cằm, cố ý dừng lại vài giây đợi Liên Kính Phong đang xuất thần, sau đó nhanh chóng đánh gãy suy nghĩ của hắn, "Lần này mới là cơ hội tốt, nếu anh ta chết trong lúc diễn tập, cho dù Tinh tế Liên Bang có thể ngụy tạo đè xuống, nhưng ngộ nhỡ có người cảm thấy kỳ thực là Bùi Hành Ngộ công cao át chủ nên Hoắc Nhĩ mới không tha cho anh ta, đúng không?"
Trong lòng Liên Kính Phong phát lạnh, ho nhẹ một tiếng giấu đầu lòi đuôi, hỏi, "Cứ cho là cậu nói đúng thì cũng liên quan gì đến tôi? Mặc dù tôi và Bùi Hành Ngộ có xích mích, tôi cũng chỉ là bộ trưởng của quân đoàn 11, người ngang hàng với tôi còn nhiều lắm, tôi không có tư cách xen vào quyết định của Tinh tế Liên Bang, mấy lời này cậu nên đi nói với lão Nguyên soái thì hơn."
Cận Nhiên cười nhạo, "Liên bộ trưởng, ngài ở trước mặt tôi nói những lời vô vị này làm gì, ngài bằng lòng chắp tay dâng công lao lớn như thế cho người khác hay sao?"
Liên Kính Phong trầm ngâm một hồi lâu, Bùi Hành Ngộ người này tâm tư kín đáo sắc bén, bại dưới tay anh có vô số hải tặc không gian, khó đảm đảm rằng anh sẽ thất bại khi đưa chúng về nhà tù thêm một lần nữa.
"Bùi Hành Ngộ xuất trận chuyến này chính là một cơ hội tốt." Cận Nhiên đang nói thì dừng lại, ra vẻ hơi khó xử, "Có điều..."
"Có điều cái gì?"
Cận Nhiên cười, "Tôi lần này cứu toàn bộ Tử Vi Viên, Bùi Hành Ngộ cảm động tới nỗi còn muốn lấy thân báo đáp. Chỉ bằng một tờ công văn mà cũng muốn lấy mạng anh ta sao? Tỉnh lại đi, bây giờ tôi mới là người duy nhất có thể lấy mạng anh ta."
Liên Kính Phong căn bản không tin, "Cậu dựa vào đâu mà nói như vậy?"
Dựa vào cái gì?
Cận Nhiên cười khẩy, dựa vào việc hắn chính là người đàn ông của Bùi Hành Ngộ.
**
Bùi Hành Ngộ không uống được rượu, anh không cho phép mình mất đi sự tỉnh táo dù chỉ một chút, vì vậy từ trước tới nay anh luôn khắc chế tuyệt đối không động vào loại đồ uống này.
Cận Nhiên ép anh uống một ngụm rượu kia không những không khiến anh bị sặc mà còn cảm thấy có chút quyến luyến mùi thơm chưa hề tan đi nơi đầu lưỡi, độ ngọt vô cùng cao, nhưng nồng độ cũng không hề nhẹ, anh vừa bước tới bộ phận hậu cần hai bước liền lảo đảo suýt chút đứng không vững, gắng gượng chống đỡ bước nhanh mới có thể trở về tàu chỉ huy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!