Chương 36: Thay đổi giới tính

"Nghe nói có một loại thuốc có khả năng thay đổi đặc điểm giới tính, tỷ lệ thành công là bao nhiêu? Có thể lấy về không?"

***

Cận Thiệu Nguyên xùy một tiếng.

Chu Hoài Mậu khẽ động đuôi mắt già nua, giọng nói âm trầm lạnh lùng, "Không phải cậu ta còn nhiệm vụ dẫn dắt đội hành động Thiên Xu tìm kiếm "Ngôi sao Thiên Hà" à? Hiện tại lại phái cậu ta đi bắt giữ hải tặc, còn nữa, người của các quân đoàn khác chết hết rồi sao?"

Tả Phục cười nói, "Lão Chu ông cũng thật là, chuyện này đều là người thuộc quân đoàn 17 tham gia, công lao không phải cũng là các người lãnh trọn ư? Bùi Hành Ngộ có lập chiến công đều chẳng lẽ lại không tính cả lên đầu ông hả?"

Liên Kính Phong cũng tiện dặm mắm dặm muối, "Bùi Hành Ngộ nhiều năm nay nếu không phải bị giữ chân ở Tử Vi Viên, e rằng hôm nay người ngồi đây dự họp đã là cậu ta rồi, lão Chu, ông nên biết đủ đi."

Trên mặt Chu Hoài Mậu lộ rõ vẻ tức giận, "Liên Kính Phong, anh rốt cuộc là cái thá gì? Ngày "Thiên Kỷ" bị nổ, Bùi Hành Ngộ bị hắt lên người cái danh đầu sỏ, lúc ấy anh đang ở đâu?"

Liên Kính Phong nghẹn họng, "Tôi lúc đó còn đang dưỡng thương! Lão Chu ông đừng có ngậm máu phun người, bệnh viện tôi nằm vẫn còn ở đó, không tin thì đi mà tra đi!"

Cận Thiệu Nguyên cười khẩy, "Sợ cái gì, nếu anh không làm chuyện hấp tấp thì cần gì phải thấy chột dạ."

Lão nguyên soái dựng thẳng lông mày, đột nhiên đập mạnh lên bàn, "Đừng có cãi nhau nữa! Mỗi lần mở họp các người lại cãi qua cãi lại hết nửa ngày, Chu Hoài Mậu lập tức trở về gửi văn kiện đến Tử Vi Viên, phái Bùi Hành Ngộ đi bắt giữ đám người đó."

Chu Hoài Mậu phất tay áo bỏ đi.

Cận Thiệu Nguyên hướng Liên Kính Phong cười nhạo một tiếng, sau đó cũng đứng dậy nghênh ngang đi ra, dáng vẻ thong dong như chuyện gì cũng không liên quan đến mình. Liên Kính Phong nhìn ông mà tức anh ách, chỉ muốn cầm khẩu pháo dí thẳng trán ông.

**

Mạnh Như Tiền vừa nhận văn kiện chuyển tới, đọc đi đọc lại nhiều lần như không tin vào mắt mình, đám già kia là đang muốn đẩy bọn họ vào lò hỏa thiêu chứ còn gì nữa.

"Không được! Các người điên hết rồi đúng không? Bùi tư lệnh mới bị trọng thương đến giờ còn chưa hồi phục, các người để ngài ấy chinh chiến khác nào muốn lấy mạng ngài ấy?"

Cù Hồi đáp, "Đi mà ý kiến với lão Nguyên soái ấy."

Mạnh Như Tiền đè lại tính khí muốn bạo phát, ôn tồn nói, "Lần này vượt ngục tổng cộng có đến ba tên thủ lĩnh hải tặc, đúng chứ? Bọn họ nguy hiểm đến mức nào chắc anh cũng không cần tôi phải nói nhiều đi, vậy những quân đoàn khác đâu? Sao chúng ta không thương lượng lại đối sách, dù sao đối phương cũng toàn là những kẻ máu mặt..."

Sắc mặt Cù Hồi bất biến, lạnh tanh đánh gãy lời y, "Năm đó Bùi tư lệnh có bản lĩnh bắt chúng tống vào tù, hiện tại cũng có bản lĩnh bắt chúng trở về, hay là nói Bùi tư lệnh cả các người là vốn không bắt được?"

Mạnh Như Tiền cau mày, ngón tay sắp bóp nát con chíp, y biết Tinh tế Liên Bang sẽ không có ý định khoan dung, cũng chẳng muốn khách sáo nữa, "Ngài ấy có bản lĩnh, nhưng hiện tại ngài ấy còn đang bị thương, các người không biết sao?"

"Vẫn còn nói chuyện được thì vẫn còn có thể chỉ huy."

Bản tính ôn hòa của Mạnh Như Tiền hoàn toàn bị phá vỡ, anh ném con chip lên bàn, "Được, muốn Tử Vi Viên xuất trận đúng không? Đưa chúng tôi vũ khí, nếu chúng tôi trên chiến trường cần thứ gì thì các người đều phải cung cấp thứ đó, đợi tôi liệt kê danh sách rồi các anh chọn ngày đệ trình lên Tinh tế Liên Bang xét duyệt đi."

Cù Hồi nói, "Không có đâu."

"Không có?" Mạnh Như Tiền siết chặt hai tay, hận không thể lao tới túm lấy cổ áo Cù Hồi, "Tử Vi Viên chúng tôi hàng năm được các người cung cấp mấy phần quân nhu? Hiện tại đẩy chúng tôi lên chiến trường cũng không muốn cấp trang bị, các người muốn chúng tôi đánh kiểu gì? Dùng đầu đánh sao?"

Cù Hồi nói, "Không phải anh luôn coi thường vũ khí của Hoắc Nhĩ à? Còn tự mình phát triển hệ thống phản tên lửa, có bản lĩnh như vậy thì cũng tự mình nghiên cứu phát minh vũ khí tốt nhất đi."

"Anh đừng có..." Mạnh Như Tiền đột nhiên dừng lại, nhìn màn hình liên lạc đã bị cắt đứt, phun ra một chữ, "Dm!"

Mạnh Như Tiền cầm lấy văn kiện đi tìm Bùi Hành Ngộ, đến tới cửa phòng liền lập tức dừng chân.

Pheromone của Bùi Hành Ngộ không quá ổn định, phỏng chừng sắp tới kỳ ph*t t*nh, anh không thể tiếp tục lợi dụng trộm pheromone của Cận Nhiên được nữa, bèn phải gọi Bộ Ngu tới xem thử có cách nào khác hay không.

Bộ Ngu kiểm tra tuyến thể của anh, phát hiện có một lỗ kim, "Từ đâu mà có?"

Bùi Hành Ngộ đem chuyện đêm đó kể lại cho anh, Bộ Ngu ấn lên tuyến thể anh, cười nói, "Nấu mì mang tới cho cậu là cảm thấy bản thân không biết phân biệt tốt xấu, cho nên muốn đến xin lỗi cậu hả?"

Bùi Hành Ngộ chỉnh lại cổ áo, đổi qua chuyện khác, "Tôi nghe nói có một loại thuốc có thể thay đổi đặc điểm giới tính, tỷ lệ thành công là bao nhiêu? Cậu có thể lấy nó không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!