Chương 34: Gục ngã

"Cận Nhiên! Cậu đứng im đó... tư lệnh đã nghỉ ngơi rồi, không thể tiến vào..."

***

Cận Nhiên xắn tay áo nấu cho mình một bát mì, Hạ Tinh Lan ngửi mùi mà chạy lại đây ké được nửa bát.

"Nhiên ca, sao mà nấu ngon quá đi!"

Cận Nhiên có chút đói bụng nhưng lại không có khẩu vị, thậm chí còn hơi buồn nôn, cho nên mới đưa nửa bát còn lại cho hết Hạ Tinh Lan, sau đó chống cằm hỏi cậu, "Tiểu Lan Lan, ca ca hỏi cậu một vấn đề."

"Uh

-huh."

"Cậu ở cùng tư lệnh của cậu bao lâu rồi?"

Hạ Tinh Lan suy nghĩ một lúc, "Từ khi Tử Vi Viên được tư lệnh tiếp quản tôi đã đi theo ngài ấy, đó là lần đầu tiên ngài ấy xuất chinh sau khi tiếp quản Tử Vi Viên." Cậu vừa nói vừa hạ đôi mắt, không giấu được cô đơn, "Tôi không nhớ rõ mình tại sao mình lại có mặt ở đó, dù sao cũng là cơ quan thí nghiệm của bọn họ, cho anh xem cái này."

Hạ Tinh Lan đặt bộ đồ ăn xuống rồi túm lấy ống quần quân trang kéo lên cao. Rõ ràng là một đôi chân giả.

Cận Nhiên cũng ngây ra như phỗng, ngày thường nhìn cậu ta đi đường căn bản không có ảnh hưởng gì, như thế nào lại không nhìn ra được đây chỉ là một đôi chân giả!

"Chân của cậu?"

Hạ Tinh Lan vỗ vỗ ống quần, lại bưng bát mì lên nói, "Ừ, kỳ thật tôi cũng không còn nhớ gì cả, lúc tư lệnh cứu tôi ra, bọn họ đều nói tôi là phế phẩm, muốn giết tôi, nói tôi sống cũng không có tôn nghiêm."

Cận Nhiên nhíu mày, "Nói láo." Một lúc sau hắn lại hỏi, "Bùi Hành Ngộ sau đó liền mang cậu về?"

Hạ Tinh Lan đã quen với cách nói chuyện của Cận Nhiên hơn, chỉ nheo mắt cười rồi gật đầu đắc ý, "Chính xác! Tư lệnh nói, tuy rằng không có chân nhưng tôn nghiêm một người sẽ không vì cơ thể khiếm khuyết mà mất đi, cho dù là tốt đẹp hay thống khổ chỉ có sồng để trải qua mới biết được, ngài ấy cho tôi lựa chọn."

Ừm, đó là những câu Bùi Hành Ngộ sẽ nói.

"Tư lệnh hỏi tôi có nguyện vọng nào chưa hoàn thành không, còn hỏi tôi có muốn sống tiếp không?" Hạ Tinh Lan thở ra một hơi, đầy mặt đều là cảm ơn, không có một chút oán hận, "Tư lệnh thực tốt, ngài ấy cho tôi một cái tên, còn nói, Điểu quy tức chu tiếp, Tinh Lan mệnh hành dịch, Tinh Lan là có nghĩa là kết thúc đêm dài đen tối."

Cận Nhiên hơi xuất thần, sự tồn tại của Hạ Tinh lan đối với đại cục mà nói đều không có ảnh hưởng gì, Bùi Hành Ngộ cũng không cần mang cậu ta về quân đội để thể hiện thiện ý.

Anh cứu Hạ Tinh Lan, chính là bởi vì không muốn cậu ta chết, anh là người so với bất luận kẻ nào đều đặt sinh mệnh lên trên hết.

Cận Nhiên vô thức mà nắn vuốt ngón tay, nhìn Hạ Tinh Lan ăn hết bát mì liền muốn duỗi chân đá cậu, vừa nghĩ tới đó là chân giả liền thu trở về, hỏi cậu, "Chân giả này của cậu cũng là Bùi Hành Ngộ làm cho à?"

"Đúng vậy, tư lệnh lợi hại lắm, có thể làm ra rất nhiều thứ. Lúc đầu tôi không biết đi, chính ngài ấy cùng Độc Uyên đã dậy tôi cách đi, hiện tại nhìn qua cũng không ai nghĩ tới chân tôi có vấn đề đúng không." Hạ Tinh Lan nhắc đến hai người kia trong mắt đều tràn đầy súng bái, hận không thể bày ra vẻ mặt bảy sắc cầu vòng.

Cận Nhiên nhìn bộ dạng hồn nhiên của Hạ Tinh Lan, trong lòng thầm nghĩ, Bùi Hành Ngộ cái người lạnh lùng vô tâm đó làm thế nào lại dạy ra được một tiểu khả ái này vậy.

Kỳ quái.

"Cận Nhiên, tay anh bị sao ó?"

Cận Nhiên không đeo găng tay khi nấu ăn liền để lộ ra bàn tay bị thiếu mất một ngón út, Hạ Tinh Lan lần đầu tiên nhìn mà cảm thấy tò mò, cẩn thận hỏi hắn.

"Trời sinh."

"Vậy pheromone thiếu hụt của anh cũng là trời sinh sao? Nhưng anh lợi hại lắm luôn á, có thể khiến lần diễn tập này kết thúc thắng lợi. Lúc đầu bọn tôi đều bị hù chết còn tưởng rằng sẽ thua, kết quả tư lệnh nói anh sẽ không."

Cận Nhiên ngồi thẳng người, "Anh ta thực sự nói như thế?"

Hạ Tinh Lan gật đầu, "Đúng vậy."

Cận Nhiên trở nên có hứng thú, nheo mắt hỏi cậu, "Anh ta còn nói gì nữa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!