Chương 33: Trộm quân phục

Bùi Hành Ngộ rướn người lên, từ trong phòng lấy ra một thứ, đó là quân phục màu đen của Cận Nhiên.

***

Ngón tay quấn trong lớp găng đen chạm vào lòng bàn tay, Bùi Hành Ngộ nhất thời sững người, trái tim như bị bóp lấy, không biết là vì mùi Bạch xạ hương trên người hắn hay vì câu nói "Tử Vi Viên trả lại cho anh".

Hai mắt Cận Nhiên đỏ đậm, con ngươi xám bạc chất đầy tơ máu.

Ngay lúc Bùi Hành Ngộ định nói gì đó, thân hình Cận Nhiên bỗng nghiêng về phía anh, anh theo bản năng đỡ lấy eo hắn, kết quả một bên gáy nóng lên, môi Cận Nhiên rơi cuống làn da sau gáy anh.

Bùi Hành Ngộ cứng đờ, quay đầu sang tránh né đôi môi cùng hơi thở nóng rẫy của hắn, ngón tay gập lại trên thắt lưng của hắn, "Cận Nhiên? Cậu ổn chứ?"

Ý thức của Cận Nhiên vẫn tỉnh táo nhưng thân thể không chịu nổi nữa, gian nan nói "Ừ" một tiếng, "Chưa chết được, cho tôi dựa một lát."

Giọng Mạnh Như Tiền từ phía sau truyền đến, "Tư lệnh, tôi... ối mẹ ơi!"

Bùi Hành Ngộ dùng một tay đỡ Cận Nhiên, quay lại nhìn y, "Nói."

Sắc mặt Mạnh Như Tiền chỉ còn lại chút huyết sắc mà trong nháy mắt như bị rút cạn, nhìn Cận Nhiên dựa trên vai Bùi Hành Ngộ, lại nhìn tay Bùi Hành Ngộ đỡ trên eo Cận Nhiên, thật là khiến y hít thở không thông mà.

"Cao tư lệnh và Mai tư lệnh sắp đi rồi, chúng ta có cần tiễn bọn họ không?"

Bùi Hành Ngộ nói, "Không cần."

Mạnh Như Tiền cũng nghĩ vậy, mặc dù chưa phát hiện ra là ai đã giấu vũ khí sát thương nhưng đó chắc chắn là người của hai quân đoàn bọn họ, Cận Nhiên không giết bọn họ đã tính là nể mặt rồi, còn tiễn?

Mạnh Như Tiền sửng sốt, sao anh lại bị Cận Nhiên lây nhiễm thế này, trong đầu cứ đánh đánh giết giết.

Bùi Hành Ngộ đỡ Cận Nhiên về tàu chỉ huy, đem hắn đặt trên giường trong chính phòng cá nhân của anh.

Ý thức của Cận Nhiên lúc có lúc không, Bùi Hành Ngộ ra ngoài tìm nước lau mặt cho hắn, lại cho hắn uống chút dịch điều hòa năng lượng nhưng vẫn không có mấy cải thiện.

Hắn mới chỉ học cách kiểm soát pheromone cách đây không lâu, lại bị đẩy lên chiến trường lớn như vậy, đánh một trận không mất mạng đã là bản lĩnh lắm rồi.

Nguyên nhân khiến Omega không được phép gia nhập quân ngũ không chỉ bởi vì thời kỳ ph*t t*nh mà còn do thể lực quá kém khiến họ dễ dàng bị gục ngã khi gặp phải áp lực mạnh.

Bùi Hành Ngộ nhìn Cận Nhiên còn đang nhắm nghiền mắt trên giường, khẽ thở dài, Cận Nhiên bị cuộc hôn nhân này ảnh hưởng mới phải chịu thiệt thòi lớn như vậy.

"Đừng lo lắng, ba năm sau, bất luận tôi có thể hoàn thành việc của mình hay không, tôi nhất định sẽ trả lại tự do cho cậu."

Bùi Hành Ngộ cầm lấy trường kiếm, dùng đầu ngón tay cứa nhẹ rồi đè lên môi Cận Nhiên, cố gắng hết sức để ổn định nồng độ pheromone không để bản thân kích động tiến vào kỳ đ*ng d*c, cả phòng nháy mắt tràn ngập mùi Lan hoàng thảo.

Đầu lưỡi Cận Nhiên nhẹ nhàng l**m láp ngón tay anh, thậm chí còn cầm cổ tay anh không cho anh rời đi.

Bùi Hành Ngộ đột nhiên rút tay lại không rút được, còn tưởng hắn đã tỉnh lại, sau lưng đổ đầy mồ hôi lạnh, nín thở nhìn hắn, hai bên thái dương căng thẳng, răng nanh đâm vào làm rách da thịt để hút máu, cuối cùng hắn cũng không tỉnh, lúc này anh mới dám khe khẽ thở phào một hơi.

**

Cận Nhiên hôn mê ngủ liền suốt 4 giờ đồng hồ, lúc tỉnh lại phát hiện bản thân đang ở trong cabin của Bùi Hành Ngộ.

Hắn xoa xoa ấn đường rồi đứng dậy, Bùi Hành Ngộ đang ngồi xem số liệu của lần diễn tập này, Độc Uyên bên cạnh nói chuyện với anh, vừa nhìn thấy Cận Nhiên liền lập tức muốn báo nguy hiểm, "Kẻ điên tới!"

Bùi Hành Ngộ quay đầu lại, "Tỉnh hẳn chưa?"

Cận Nhiên ngáp dài một cái rồi hoạt động bả vai, "Sao tôi lại nằm trên giường của anh, toàn thân đau nhức muốn chết. Độc Uyên, có phải mi dám nhân cơ hội đánh lén lão tử không hả?"

Độc Uyên trợn mắt một cái, "Cậu cho rằng tôi là cậu ư? Cậu có còn là người sao?"

Cận Nhiên cười lạnh, "Tao có phải là người hay không khó mà nói, mi có phải là người hay không thì lại rõ rành rành đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!