Bùi Hành Ngộ vươn tay, chỉnh lại mũ trên đầu hắn ngay ngắn, "Chiến thắng trở về."
***
Cận Thiệu Nguyên biết rõ con trai mình là cái loại tính khí gì, cục diện rối rắm của Tử Vi Viên lúc này dù giao cho ai cũng phải dè chừng, muốn tránh còn không kịp, mà Cận Nhiên lại một mực muốn tiếp nhận, nếu không phải vì thích Bùi Hành Ngộ thì còn có thể vì cái gì được nữa?
"Cận Nhiên, mi và Bùi Hành Ngộ..."
"Không thích." Cận Nhiên đánh gãy lời ông, trào phúng nói, "Ngài nghĩ tôi có hứng thú với người ngài sắp xếp, rồi bị kiểm soát cả đời sao? Tôi giúp anh ta lần này, sau khi kết thúc sẽ lập tức ly hôn."
Cận Thiệu Nguyên bị hắn làm cho tức giận không nói nên lời, nếu hắn hiện tại ở trước mặt có lẽ ông sẽ cầm gậy đánh cho đồ nghịch tử này một trận, "Mi hồ nháo cũng nên biết chừng mực, mi muốn ly hôn liền có thể tùy tiện ly hôn sao? Nếu mi nhất quyết thì để ta tìm Bùi Hành Ngộ..."
"Không cần." Ngón tay Cận Nhiên đã rơi xuống nút tắt, cuối cùng buông ra một câu, "Tôi tự mình làm, ngài không được phép xen vào chuyện của tôi."
Liên lạc bị cắt đứt, Cận Nhiên thở dài xoay người rời đi, vừa quay đầu lại đã thấy Bùi Hành Ngộ đứng ở cửa, trong nháy mắt có phần lúng túng.
Biểu cảm của Cận Nhiên vẫn giữ nguyên như lúc mỉa mai châm biếm nói chuyện cùng Cận Thiệu Nguyên, hai giây sau liền "shh" một tiếng, "Nghe trộm tôi nói chuyện?"
Bùi Hành Ngộ im lặng trong giây lát mới nói, "Cận Nhiên, nếu cậu tiếp quản chỉ huy diễn tập lần này chỉ vì muốn cùng tôi ly hôn thì tôi không thể giao quyền cho cậu nữa, tôi tưởng cậu..."
"Giao cũng giao rồi." Cận Nhiên bước tới đặt tay lên cổ anh, lòng bàn tay dán sát vào yết hầu sau đó nhẹ nhàng nắm chặt, "Về chuyện ly hôn, anh chưa từng hỏi qua ý kiến của tôi lúc kết hôn, vậy nên lần này hãy để tôi quyết định đi."
Bùi Hành Ngộ hô hấp khó khăn trong nháy mắt, nhưng anh không lo lắng Cận Nhiên sẽ làm hại anh, chỉ nhướng mày nhìn vào mắt hắn, "Tôi không giúp Cận bộ trưởng giám sát cậu, cậu không cần lo lắng. Tôi kết hôn với cậu, những thứ tôi muốn đều đã đạt được rồi."
Cận Nhiên dùng ngón tay xoa xoa một bên cổ, bởi vì đeo găng tay mà hắn không thể cảm nhận được làn da mỏng manh chỗ đó, nhưng đôi găng tay màu đen cùng với làn da trắng nõn tạo nên một sự tương phản vô cùng chói mắt.
"Anh đến tìm tôi chỉ để nói những lời này?"
Bùi Hành Ngộ nói, "Không phải, cậu chưa từng trải qua chiến trường chân chính, tôi sợ cậu ứng phó không kịp cho nên..."
Cận Nhiên không chờ anh nói xong, hỏi trước, "Anh tin tưởng tôi không?"
Bùi Hành Ngộ nhích cổ, vươn tay đẩy tay hắn ra, rũ mắt chỉnh cổ áo, "Nếu không tin cậu tôi sẽ không giao quyền chỉ huy đâu."
"Bùi Hành Ngộ."
"Ừ?"
"Tôi sẽ không để anh thua."
Cận Nhiên nhấc chân rời đi, Bùi Hành Ngộ ngoái lại nhìn theo bóng lưng xa xăm của hắn, thật ra anh cũng không hoàn toàn tin tưởng Cận Nhiên sẽ thắng.
Tử Vi Viên tạm thời thay đổi chỉ huy nhưng Mai Phổ vậy mà không hề có ý kiến, lão một bên vừa yêu vừa ghét Cận Nhiên, một bên lại hận vì hắn liên lụy mà lão bị mắng chửi thậm tệ, có điều ở phương diện nào đó lão thật sự ngưỡng mộ người này, đổi lại là lão có cho ăn mười gan hùm mật gấu cũng không dám làm như vậy.
Lão rất muốn một lần được chiến đấu với Cận Nhiên.
Cao Duệ thì phản ứng lớn hơn, liền lập tức báo cáo lên bộ trưởng tác chiến quân đoàn 13, "Trưởng quan chỉ huy nói đổi liền đổi được sao? Thằng nhóc đó quân hàm gì? Này có khác gì vượt cấp tiền nhiệm, thật không hợp quy củ!"
Tiêu Thư chậm rãi bưng tách trà bằng nẹp tre, không có ý muốn nói.
Ông ta nổi tiếng là người chậm chạp ở Hoắc Nhĩ, suốt ngày chỉ biết pha trà, người khác gấp chết ông ta cũng không vội, trận có thể không đánh, nhưng trà một giọt cũng không thể không thưởng, thật không biết ông ta làm cách nào có thể leo lên cái ghế bộ trưởng của quân đoàn 13 nữa!
Cao Duệ nhẫn nại đợi vài giây, nhìn ông ta rốt cuộc xách nước sôi đổ vào bình trà, đành nhắm mắt chịu đựng đợi thêm một lát nữa.
Tiêu Thư pha xong hai tách trà, cầm lên mũi ngửi qua, một lúc lâu sau mới chậm rãi nói, "Không cần gấp, nếu Bùi Hành Ngộ muốn đổi người chỉ huy anh cứ để cậu ta đổi, một tên tân binh có thể xoay chuyển được gì, có thể thay Bùi Hành Ngộ giải quyết tình hình không, cậu ta đã đổi người anh còn không vui?"
Cao Duệ cau mày, "Chung quy đều phải dựa trên nguyên tắc, Tử Vi Viên trên dưới không tuân thủ quy củ của Hoắc Nhĩ, chẳng lẽ không nên quản hắn sao?"
"Quản?" Tiêu Thư đặt tách trà xuống, mỉm cười khiến nếp nhăn trên khóe mắt gấp lại, "Anh nghĩ Hoắc Nhĩ không muốn quản cậu ta sao? Anh nghĩ có thể quản được Bùi Hành Ngộ sao? Hoắc Nhĩ theo dõi uy h**p, anh cho rằng trong tay cậu ta không có thứ gì phản kháng lại hay sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!