Chương 29: Ghen ngầm

Cận Nhiên : "Không có việc mà anh ăn mặc thế này làm gì, quân trang cũng không mặc cho đứng đắn."

***

Cận Nhiên bẻ đầu ngón tay, "Ồ."

Bùi Hành Ngộ chỉ ăn một ngụm, trong khoảng thời gian này anh hầu như không ăn uống, mỗi ngày chỉ dựa vào một chút dịch dinh dưỡng duy trì thể trạng, bởi vì thân thể anh còn bị thương rất nghiêm trọng.

Bộ Ngu cũng đã xác nhận với anh rằng pheromone của Cận Nhiên có thể giúp anh hỗ trợ trị liệu nhưng Bùi Hành Ngộ từ chối, anh không muốn ảnh hưởng đến Cận Nhiên lúc này, cũng không muốn để lộ thân phận Omega của mình.

"Cận Nhiên, lần diễn tập tới khác với lần trước, bọn họ muốn nhân cơ hội tiêu diệt rồi giải tán Tử Vi Viên cùng lúc, cậu biết việc này đại biểu cho cái gì không?"

Cận Nhiên nói, "Ăn cháo trước, ăn xong rồi nói."

Bùi Hành Ngộ còn muốn mở miệng, Cận Nhiên lại nói, "Ăn đi."

Bùi Hành Ngộ không thể lay chuyển hắn, thế là đành phải miễn cưỡng múc một muỗm cháo, trong phòng chỉ còn lại tiếng đồ sứ va chạm thanh thúy mà ngắn ngủi.

Cận Nhiên nhìn cách anh ăn cháo văn nhã đến cực điểm, vô thức liên tưởng đến ngày đó anh uống máu của hắn, dùng sức mà m*t lấy đầu ngón tay hắn, đầu lưỡi vừa mềm vừa ấm áp.

Quân trang của Bùi Hành Ngộ từ trên vai rớt xuống làm lộ ra một ít bả vai, cả người thoạt nhìn chính là loại mỹ cảm mong manh yếu ớt, bên trong là một lớp áo sơ mi trắng chứ không phải sơ mi quân phục, hẳn là áo cá nhân.

Cận Nhiên khẽ nhíu mày, "Không có việc gì mà anh cũng ăn mặc thành cái dạng này, quần áo mặc cũng không hẳn hoi."

Bùi Hành Ngộ ngẩng đầu nhìn hắn, sau đó hạ mắt, bối rối, "Sao vậy? Có vấn đề gì à?"

"Đương nhiên là có vấn đề rồi!! Không phải anh nói trên Tử Vi Viên phải mặc quân trang đúng phép đúng tắc sao? Anh nhìn lại mình xem áo khoác trên vai cũng không đúng đắn, nút tay áo không cài thì thôi đi, ngay cả cổ áo cũng không cài vào là sao hả?"

Cận Nhiên hít một hơi nói xong liền bổ sung tiếp, "Anh cứ như vậy mà gặp người khác à? Đường đường là tư lệnh lại làm trái với lời nói của mình, chính anh còn như thế còn dám đi yêu cầu người khác thế nào?"

Bùi Hành Ngộ bị hắn nói một hồi phát ngốc tại chỗ, gần đây trạng thái của anh không tốt lắm. Cúc áo chưa cài hoàn toàn, cổ áo buông lỏng là để thoáng khí, cổ tay không xắn gọn là bởi vì mới giặt còn ẩm ướt, anh chưa kịp chỉnh trang lại.

Chính anh lúc trước yêu cầu mọi người phải nghiêm túc thực hiện, lời lẽ còn chính đáng cứng rắn như vậy. Bùi Hành Ngộ có chút bất đắc dĩ cài lại cúc áo trên cổ tay và viền cổ, mặc lại quân phục lên người, "Như vậy được chưa?"

Cận Nhiên nhìn chiếc cúc trên cùng được đóng lại, quân phục chỉnh trang giống hệt với vẻ ngoài khổ hạnh lãnh đạm thường ngày của anh mới hài lòng gật đầu nói, "Cũng gần được rồi."

"..." Bùi Hành Ngộ khẽ gật đầu.

"Vậy bây giờ chúng ta nói chính sự." Bùi Hành Ngộ dừng lại một chút, cẩn thận sắp xếp từ ngữ, Cận Nhiên tính tình ác liệt càng không biết thua là gì, anh và Lạc Tân Dương bị thương làm hắn sinh ra cảm giác người trong nhà bị bắt nạt, hắn muốn đòi lại công đạo là chuyện hết sức bình thường.

Anh phải phân tích ưu nhược điểm, không thể để Cận Nhiên gánh trách nhiệm một cách mơ hồ được.

"Mặc dù Tử Vi Viên luôn gặp khó khăn từ lúc tôi tiếp quản nhưng dù sao tôi cùng là chỉ huy của bọn họ, nếu Tử Vi Viên bị giải thể vì cậu, cậu có thể sẽ trở thành tội nhân thiên cổ trong mắt mọi người, cậu đã nghĩ kỹ chưa?"

Cận Nhiên gật đầu, "Nghĩ kỹ rồi, tiếp tục nói."

"Cậu tốt nghiệp tuy rằng thành tích tuyệt đối nhưng chung quy vẫn không có kinh nghiệm thực tế, tôi cũng chưa dạy cho cậu được nhiều thứ, vạn nhất xảy ra sự cố tôi cũng không thể ăn nói với Cận bộ trưởng được."

Cận Nhiên vừa nghe tới ba từ này, lông mày lập tức nhăn lại, buột miệng nói thẳng, "Anh kết hôn với tôi hay ba tôi? Mở miệng ngậm miệng đều là muốn cùng ông ta giải thích, anh muốn giải thích cái gì? Đến phiên ông ta tìm anh đòi giải thích chắc? Lão tử tình nguyện vì ai liều mạng vì ai dốc sức người khác quản được sao?"

Tiếng nói vừa dứt, hai người đều sững sờ.

Cận Nhiên nói, "Dù sao thì anh cũng không cần lo lắng phía ông ta, cũng không cần giải thích với bất kỳ ai cả."

Bùi Hành Ngộ nhìn chiếc bát trống rỗng trước mặt, lại nhìn chằm chằm chiếc thìa thêm một lúc mới ngẩng đầu nói, "Cận Nhiên, tôi không muốn cậu mang tiếng xấu, cậu còn rất trẻ."

"Bùi Hành Ngộ."

Bùi Hành Ngộ ngừng nói, "Hả?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!