Chương 28: Đút cháo

"Chậm chút, mạng của lão tử sắp bị anh hút hết luôn rồi."

***

Cận Nhiên nhanh chóng rút tay về, nói, "Có gì mà đau lòng, cứu người mà thôi."

"Ồ? Cứu người." Bộ Ngu khoanh tay trước ngực dựa người sang một bên, nghiêng đầu cười hỏi, "Cậu bón thuốc cứu người thì phải dùng bằng miệng sao?"

Cận Nhiên nghiến răng, "Tôi nói, chỉ là cứu người thôi."

Bộ Ngu duỗi ngón tay xoa xoa chóp mũi, "Cậu cũng đâu cần phải làm như thế, lúc đó tôi với Mạnh Như Tiền cũng ở bên, chẳng lẽ không thể giúp chắc."

Cận Nhiên nhìn Bùi Hành Ngộ trên giường, trong lòng thầm mắng [ Lão tử là chồng anh ta, các người là cái thá gì?]

Còn về đau lòng.

Cận Nhiên chớp mắt, hắn thừa nhận, ở một giây kia nếu như Bùi Hành Ngộ thực sự mất mạng trong buổi diễn tập, hắn nhất định sẽ g**t ch*t Cao Duệ.

Bùi Hành Ngộ đẹp mắt như vậy, phải sống lâu trăm tuổi.

"Đừng dò đoán tâm tư của tôi, tôi không có hứng thú với anh ta."

Cận Nhiên vừa mới dứt lời, một tiếng r*n r* yếu ớt vang lên, "Bộ Ngu..."

Bùi Hàng Ngộ tỉnh rồi.

Câu đầu tiên lại là Bộ Ngu?!

Cận Nhiên rít một tiếng, hung hăng chửi thầm [Ai là người đàn ông của anh, có ý thức được chồng anh ở đây không hả? Đến cả não cũng muốn hỏng luôn rồi đúng không?]

Ánh mắt Bộ Ngu thoáng liếc qua nét mặt của Cận Nhiên, sau đó mới gật đầu với Bùi Hành Ngộ, mỉm cười ra hiệu bảo anh yên tâm, chuyện gì cũng chưa bị bại lộ.

Cận Nhiên lại nghĩ hai người còn dám liếc mắt đưa tình!

"Lạc Tân Dương sắp chết rồi!" Cận Nhiên lạnh giọng nhắc nhở.

Bùi Hành Ngộ cau mày, trong tiềm thức vẫn gắng gượng muốn ngồi dậy nhưng lại chỉ cảm thấy toàn thân mất sức, Cận Nhiên nhanh chóng đỡ lấy anh, thốt lên, "Anh làm gì vậy!"

Bùi Hành Ngộ nắm lấy cánh tay hắn, khó khăn hít thở vài hơi, chậm rãi nói, "Lạc Tân Dương... thế nào rồi? Cậu ta ít nhiều cũng bị va chạm... còn có, diễn tập.... đã ngưng chưa?"

Cận Nhiên đem anh ấn xuống, "Mẹ nó anh lo nhiều thế làm gì, đến mạng mình còn khó giữ."

Bùi Hành Ngộ lắc đầu, một mực cố chấp nói, "Các cậu được đưa đến chỗ tôi... tôi phải có trách nhiệm..."

"Được rồi, trách nhiệm cái chó má gì chứ, giữ sức mà thở đi." Cận Nhiên ngẩng đầu liếc nhìn Bộ Ngu, "Sao còn chưa đi, muốn Bùi tư lệnh đích thân đi cùng nữa à?"

Bộ Ngu cười như không cười, "Được, giờ tôi đi đây."

Bùi Hành Ngộ khó khăn gật đầu, yếu ớt nhắm mắt, trong phòng chỉ còn hơi thở của hai người, Cận Nhiên ôm vai anh, chóp mũi thoang thoảng ngửi thấy một cỗ Lan hoàng thảo nhàn nhạt.

Chẳng lẽ bây giờ Bùi Hành Ngộ không thể khống chế được pheromone sao?

Cận Nhiên cúi đầu nhìn anh, đôi môi vốn dĩ không có chút huyết sắc giờ càng nhợt nhạt, bàn tay nắm chặt ga giường, đầu ngón tay trắng nõn mảnh khảnh có chút run rẩy, cả người không có sức lực, hệt như một giây sau thôi anh sẽ nhắm mắt vĩnh viễn.

"Cận Nhiên." Bùi Hành Ngộ đột nhiên nói, nhưng Cận Nhiên đã cắt lời anh ngay lập tức, "Đừng có lảm nhảm vô nghĩa, bộ dạng nửa sống nửa chết của anh còn sức mà nói sao? An tâm tĩnh dưỡng, chuyện diễn tập..."

"Giao cho tôi."

Ngón tay Bùi Hành Ngộ buông lỏng, chóp mũi bị mùi Bạch xa hương nhẹ nhàng bao lấy khiến anh dễ chịu hơn một chút, vô thức cọ cọ trong lồng ngực Cận Nhiên, từ trên xuống dưới đều thả lỏng hoàn toàn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!