Chương 27: Bón thuốc

Không uống được thì dùng miệng ép đi.

***

Đầu óc Cận Nhiên bây giờ chỉ toàn là hình ảnh vệt máu trên khóe môi Bùi Hành Ngộ, sau khi bước ra khỏi ký túc xá rất nhanh đã quay trở lại chiến hạm đặt trong cabin mô phỏng, y đi về phía Mai Phổ, đạp cửa, "Mở ra."

Người bên trong bị làm cho hoảng sợ, vội vàng chạy tới mở cửa, vừa thấy hắn liền theo phản xạ muốn đóng cửa lại, Cận Nhiên ngang ngược đạp mạnh một phát khiến bọn họ lảo đảo lùi ra sau.

"Cậu ở đây làm gì? Này định làm cái gì đó!! Đừng có xằng bậy, tôi cảnh cáo cậu!"

Cận Nhiên không thèm phản ứng, trực tiếp đi tới đài chỉ huy thao tác, nắm lấy bộ đàm truyền tin, người trên ghế vội vàng giữ tay hắn lại, "Cậu đừng có làm bừa, hiện tại đang là diễn tập, cậu làm như vậy ảnh hưởng đến các binh lính khác bị thương, cậu có thể gánh được hậu quả sao?"

"Tránh sang một bên!" Cận Nhiên đẩy tay người kia ra, đồng thời kéo cần điều khiển xuống, "cạch" một tiếng, toàn bộ dữ liệu bị cắt đứt, hắn xoay người rời đi, đến trước cửa cabin của Cao Duệ.

Đương nhiên cũng bị cản lại.

"Cậu làm cái gì, buông cần điều khiển ra! Bằng không tôi mặc kệ cậu là người nào, tự tiện xông vào cabin của quân đoàn khác là đang trái luật! Mau dừng tay!"

Cận Nhiên đem cần điều khiển kéo về vị trí tắt, lạnh lùng liếc người kia một cái, "Trái luật? Chờ tôi tìm ra kẻ đứng sau tàng trữ vũ khí cấm muốn sát hại Bùi Hành Ngộ, tôi sẽ cho hắn chết không toàn thây, cút ra!"

Nam nhân bị khí chất và vẻ mặt của hắn làm cho sững sờ, khi định thần lại thì Cận Nhiên đã đi ra ngoài, cabin giám sát to như vậy không chỉ có một mình hắn, còn có một cỗ Bạch xạ hương chưa hề tan đi.

Cận Nhiên bước ra, thấy Lạc Tân Dương đang chống một tay dựa vào tường, hai chân run rẩy, tay còn lại đang bụm miệng, trên ngón tay còn có vết máu.

Cậu ta bị thương ít hơn Bùi Hành Ngộ một chút, nhưng toàn thân vẫn đau đớn như bị xé rách ra hoàn toàn.

Cận Nhiên thuận tay đỡ cậu một phen, "Không sao chứ?"

Ngay khi Lạc Tân Dương nghe thấy lời này liền bắt đầu ngao ngao, "Có sao, mẹ nó sao có thể không sao chứ, đau chết tôi rồi, cậu thử đặt mình vào vụ nổ khiến xương cốt vỡ vụn đi. Chết tôi rồi, Nhiên ca, cậu đến để nhìn tôi đúng không? Tôi có phải vừa nãy rất dũng cảm, có thể trở về cho ba tôi xem tôi trâu bò cỡ nào rồi đúng không?"

Cận Nhiên không nỡ nhìn thẳng, "Được rồi, bớt bán thảm đi, máu mũi đều cọ hết lên tay tôi rồi, chỉ có từng này tiền đồ, vừa rồi sao lại đâm phải tàu chỉ huy ?"

Tuy rằng ngoài miệng hắn nói ghét bỏ nhưng vẫn đỡ Lạc Tân Dương, tùy ý để máu mũi cậu lưu trên cổ tay chứ không có ném cậu ta qua một bên.

Lạc Tân Dương lúc này mới phản ứng kịp, "Tôi... tôi, lúc đó ngoài tôi ra cũng không có ai khác, tôi cứ nghĩ tư lệnh lần này xong rồi, liền không nghĩ nhiều chỉ làm theo bản năng thì lập tức đụng phải, tôi không phải gây ra rắc rối chứ?"

"Không có, rất dũng mãnh, video này lưu lại đủ cho cậu khoe ba năm." Cận Nhiên đỡ cậu đi đến kí túc xá, "Tôi sẽ tìm quân y giúp cậu xem qua, thành thật một chút đừng có như tên ngốc. Muốn khoe với ba cậu đợi tôi trở lại rồi nói tiếp."

Cận Nhiên ra khỏi cabin của Lạc Tân Dương, thay vì vòng lại tìm Bùi Hành Ngộ trước, hắn bước thẳng tới cabin mô phỏng, vừa đi tới đã bắt gặp khuôn mặt rạng rỡ và giọng nói giễu cợt vang lên, "Yo, gấp như vậy?"

Cận Nhiên quét ánh mắt qua gã.

Cao Duệ lại gần, "Lần này lên Tử Vi Viên chính là muốn lấy mạng của Bùi Hành Ngộ, cậu ngang ngạnh ngừng buổi diễn tập cũng vô dụng, Tử Vi Viên sẽ sớm giải tán rồi thiết lập lại, cho dù cậu không nghe lời hay hợp tác, chúng tôi vẫn có thế lấy đi mạng sống của hắn."

Cận Nhiên cau mày, "Tử Vi Viễn sẽ giải tán rồi thiết lập lại? Ý anh là gì?"

"Ý gì là ý gì? Cậu cho rằng vì sao có người giấu được vũ khí sát thương tiến vào không gian mô phỏng? Đương nhiên là có người của chúng ta trên Tử Vi Viên rồi, đừng quên cậu đã đáp ứng những gì với Liên Kính Phong, tốt nhất ngoan ngoãn ở một bên đừng phá hỏng chuyện, nếu không tôi mặc kệ cậu là con trai của ai, đừng trách tôi hạ thủ không lưu tình."

Cận Nhiên nhướng mi, cười lạnh một tiếng, "Anh muốn mạng của Bùi Hành Ngộ, tôi cũng vậy. Để xem anh có khả năng cướp hắn từ tay tôi không đã."

Khóa miệng Cao Duệ cong lên, "Cậu muốn bảo vệ hắn? Cậu yêu hắn sao? Cận công tử của chúng ta có sở thích đặc biệt với Alpha hả? Hắn ta có thể lấp đầy pheromone thiếu hụt của cậu được ư?"

Cận Nhiên cũng nở nụ cười, "Không bảo vệ hắn chẳng lẽ bảo vệ anh? Không ngắm lại bản thân mình được mấy điểm? Xứng sao?"

Trên mặt Cao Duệ sinh ra đã có một khối đốm xanh, gã sợ nhất chính là bị người khác đem ra bàn tán, lập tức bị chọc giận liền túm lấy cổ áo Cận Nhiên, lại bị hắn một phen chế trụ vặn ngược ra sau, "Quang minh chính đại diễn tập mà lại tàng trữ vũ khí sát thương, anh cũng dám coi mình là quân nhân?"

Cao Duệ cũng không chịu thua, ngay sau đó tránh thoát khỏi kìm kẹp của Cận Nhiên, sửa lại tay áo, cười lạnh, "Đừng có kiêu ngạo, Tử Vi Viên bại trận đã định rồi, mặc kệ cậu có hỗ trợ chúng tôi tiêu diệt Bùi Hành Ngộ hay không, tôi khuyên cậu không cần uổng phí công phu tự mình chuốc lấy cực khổ!"

Cận Nhiên nhìn vẻ mặt gã, Cao Duệ dám trắng trợn nói muốn tiêu diệt Bùi Hành Ngộ, xem ra nhất định không chỉ có Liên Kính Phong, rất có thể đây là chỉ thị của Tinh tế Liên Bang.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!