"Tính chiếm hữu vô thức đã vậy, cậu xem ra cả đời này cũng không ly hôn được rồi."
***
Bùi Hành Ngộ nửa quỳ trên mặt đất, lồng ngực gần như nổ tung vì đau dữ dội, máu liên tục trào lên cổ hỏng, hai mắt tối sầm đen kịt căn bản không thể đứng đậy, hai tay chống trên mặt đấy không ngừng phát run.
Anh vừa hô hấp một chút máu liền dâng vọt lên đầu lưỡi.
Trong đầu anh nổ mạnh một tiếng hệt như tất cả dây thần kinh đều bị nứt ra, anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra, ngơ ngác quỳ gối tại chỗ phát run.
Anh vừa mới tránh thoát được va chạm với Lãnh Tương, Lạc Tân Dương muốn tới chi viện nhưng Tống Tư Thâm bên kia sẽ gặp nguy hiểm, anh liền để Lạc Tân Dương lại yểm trợ cho Tống Tư Thâm.
Nếu thật sự cần thiết, Tống Tư Thâm ở gần anh hơn, yểm trợ anh so với Lạc Tân Dương còn dễ dàng hơn nhiều.
Cơ giáp của Lãnh Tương quay đầu lại muốn tấn công một lần nữa, nhưng bị Lâm Khai Tuế từ xa b*n r* một quả pháo trực tiếp bị nổ tung, điểm đỏ trên la bàn tinh vân cũng vụt tắt.
Sắc mặt Bùi Hành Ngộ bất biến, giọng nói bình tĩnh chỉ huy trận chiến tiếp tục. Từ đầu đến giờ đã qua ba tiếng, ba bên đều có thu hoạch, Tử Vi Viên bị tổn hại tương đối nhẹ, tuy có cơ giáp bị bắn trúng nhưng không đến nỗi bị rơi xuống.
Mai Phổ bên này bị tổn thất hai cái cơ giáp cỡ trung, ba cái cỡ nhỏ.
Bên Cao Duệ có một cái cỡ trung, một cái cỡ nhỏ, tổn hại ít hơn so với Mai Phổ hiếu thắng kia một chút.
"Tư lệnh mạnh quá!" Lạc Tân Dương từ nhìn radar theo dõi từ lúc Bùi Hành Ngộ tránh đi va chạm kia đến khi kết thúc, trái tim mắc nghẹn ở cổ họng, cậu vỗn nghĩ anh không thể tránh thoát.
Các ngón tay của Tống Tư Thâm tê cóng, cậu hít một hơi thật nhẹ rồi chuyển hướng cơ giáp về phía một mảng lốc xoáy tinh vân, nã ra một đại bác uy lực cực lớn, tiếng nổ oanh tạc màng nhĩ vang vọng lấp đầy không gian.
Lạc Tân Dương mở miệng, nhẹ giọng lẩm bẩm, "Nhóc này lại bị cái gì k*ch th*ch vậy."
Bùi Hành Ngộ rũ mắt, "Lạc Tân Dương, tập trung chú ý." Anh tiếp tục nhìn vào la bàn tinh vân, nhưng giây tiếp theo lại cảm thấy tàu chỉ huy rung lên dữ dội.
Anh ngẩng phắt đầu, một cái máy bay không người lái nhỏ chứa vũ khí sát thương bay thẳng về phía tàu chỉ huy!
Bùi Hành Ngộ vô cùng kinh ngạc, anh điều khiển chiến hạm tránh khỏi máy bay không người lái với tốc độ thật nhanh, quanh lông mày tràn đầy tử khí, trầm giọng, "Tống Tư Thâm, tìm cơ hội đánh rơi máy bay không người lái!"
Tống Tư Thâm, "Vâng!"
Tiếng nói vừa dứt, Tống Tư Thâm nhanh chóng điều chỉnh đường đạn, máy bay không người lái đáng lý không thể xuất hiện ở buổi diễn tập một chút nào, là không được phép xuất hiện!
Có người muốn lợi dùng buổi diễn tập này trừ khử Bùi Hành Ngộ!
Hai mắt Tống Tư Thâm gắt gao nhìn chằm chằm tuyến đường bay của mô hình không người lái, nó không giống những chiếc máy bay thông thường, tuy cồng kềnh nhưng lại cực kỳ nhạy bén tránh thoát khỏi sự tấn công của hai khẩu pháo ion.
Lông mày Tống Tâm Thâm nhíu chặt, trên trán rịn một lớp mồ hôi mỏng, cắn chặt môi giũ im lặng, kéo cần tay điều chỉnh đường đạn lại một lần nữa, b*n r* hai quả đạn đạo.
Mục tiêu của mô hình không người lái là Bùi Hành Ngộ trên tàu chỉ huy, nó không được trang bị vũ khí quân bị nhưng lại mang theo một lượng chất độc sát thương vô cùng lớn!
Bùi Hành Ngộ cảm giác được tín hiệu của tàu chỉ huy đã bị quấy nhiễu, ngay sau đó liền phát hiện luồng không khí và chất lượng của không gian đã bị thay đổi, anh lập tức đoán ra tấm kim loại bên ngoài mô hình không người lái đã hấp thu một lượng lớn hạt mang điện, bất cứ lúc nào cũng có thể đem không gian Tinh tế biến thành một môi trường dẫn diện cực cao.
Có một hạt máy gia tốc trên mô hình không người lái, một khi chùm ion tập trung cao được phóng ra để thực hiện bão hòa khu vực trên tàu chỉ huy, cabin mô phỏng này không chỉ phải chịu nhiệt độ do phản ứng tổng hợp hạt nhân mang lại mà còn phải chịu lấy tác động kh*ng b* của bức xạ nguyên tử.
Dưới sự tấn công như thế này, toàn bộ người trong cabin mô phỏng khẳng định đều phải chết!
Mô hình kia đã đến quá gần, Bùi Hành Ngộ cau mày ngưng trọng nhìn la bàn tinh vân rồi đưa ra quyết sách cuối cùng, lúc này Lâm Khai Tuế và Khuyết Tử Mặc đều bị cuốn lấy, ánh lửa bùng lên trùm trời lấp đất.
Lâm Khai Tuế đã sắp bay ra khỏi không gian bên ngoài Tinh tế, anh ta ném bom vào dữ dội vào những cơ giáp đối diện, hai mắt đỏ hoe.
Vốn dĩ trận hình ban đầu là một hình tứ giác cùng Tống Tư Thâm và Lạc Tân Dương ở bên cạnh tàu chỉ huy, lúc này anh ta đã bị lạc ra khỏi đội hình!
"Lạc Tân Dương pháo laser yểm trợ, Tống Tư Thâm..." Bùi Hành Ngộ nhíu mày, "Cẩn thận!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!