Chương 24: Liếc trộm

Cận Nhiên nói : "Khen tư lệnh của các người đẹp mắt."

***

Độc Uyên cuối cùng cũng lau xong mặt sàn, hóa thành một bộ xương hình người, đi đến bên cạnh bàn pha lê.

"Tư lệnh, ngài vẫn muốn trao quyền cho Cận Nhiên sao?"

Bùi Hành Ngộ "Ừ" một tiếng, "Cậu ta thiên tư hơn người, cũng không bị hạn chế bởi bất kỳ quy định nào của Liên Bang, trái lại Liên Bang cũng không có biện pháp với cậu ta, có điều đây cũng là biến số của tôi, cho nên tôi chỉ có thể đưa ra ý tưởng, không phải quyết định."

Độc Uyên ý thức sâu sắc được việc này, mặc dù việc bắn nổ trạm không gian vũ trụ là một chuyện lớn thế nhưng hắn nói nổ liền nổ, Hoắc Nhĩ cũng chỉ có thể buồn bực ăn đắng.

Hắn đã đích thân nghiền nát chip giám sát, cho dù Liên Bang luôn cảm thấy Bùi Hành Ngộ muốn tạo phản, nhưng lại không thể tìm ra bằng chứng hay sai lầm của anh, không thể lần nữa cưỡng ép anh mang lên người thứ đồ giám sát đó nữa.

Lâm Khai Tuế chỉ có thể thận trọng bảo vệ thân mình, nhưng Cận Nhiên có thể lật đổ cả Hoắc Nhĩ.

Trăm phế, mới có thể hưng.

"Nếu cậu ta phát hiện thân phận Omega của ngài, thay vì gánh vác trọng trách có khi nào lại đe dọa ép ngài ly hôn không?"

Bùi Hành Ngộ cũng đã nghĩ qua, nếu Cận Nhiên đe dọa anh vì chuyện này, anh cũng không còn lựa chọn nào khác, cho dù không muốn, anh vẫn sẽ tự rời khỏi Tử Vi Viên.

Ngược lại, nếu kết quả là không, vậy anh muốn đánh cược một ván, anh cảm thấy Cận Nhiên trong lòng có đốm lửa, thứ đó không thể dập tắt cũng không bao giờ tắt được.

Độc Uyên nói, "Nếu Cận Nhiên yêu ngài, cậu ta sẽ cam tâm tình nguyện mà tiếp nhận cái gánh nặng này, đến lúc đó sẽ không có chuyện ly hôn rồi bại lộ chân tướng, cậu ta còn sẽ một mực giúp ngài đối kháng lại với Tinh tế Liên Bang."

Bùi Hành Ngộ liếc nhìn Độc Uyên, "Tôi tính kế hôn nhân thì thôi đi, thế nào lại còn tính kế cả chuyện tình cảm của cậu ta nữa, huống hồ cậu ta năm nay mới 22 tuổi, đoạn đường sau này còn quá dài, mặc kệ có xảy ra chuyện gì cũng không nên vì tôi mà chậm trễ."

Độc Uyên không hiểu.

Bùi Hành Ngộ phá lệ bật cười, "Cận Nhiên đứng đầu cuộc kiểm tra, đến Tử Vi Viên cũng chỉ muốn ly hôn với tôi vì người mình thích. Tôi đã chiếm lấy hôn nhân của người khác, sao còn dám chiếm luôn Alpha của người ta chứ, quá ích kỷ rồi."

Nói đến đây thì ngừng, Bùi Hành Ngộ không nói nữa, Độc Uyên cũng im lặng đứng về một bên.

***

Tất cả thủ tục và công tác cho cuộc diễn tập đối luyện đã hoàn tất, hạm đội của Mai Phổ và Cao Duệ cũng vừa nhảy qua điểm chuyển tiếp đến Tử Vi Viên.

Bùi Hành Ngộ dẫn người lên boong tàu tỏ vẻ chào đón, Cận Nhiên đúng phía sau anh không biết đang nghĩ gì, rõ ràng bóng lưng vẫn thẳng tắp nhưng không thể hiểu sao hắn lại nhìn ra được một tia mệt mỏi của anh.

Cận Nhiên cúi đầu, nghiến răng.

"Mai tư lệnh, Cao tư lệnh." Bùi Hành Ngộ nhìn hai người mặc quân phục Hoắc Nhĩ trước mặt, khẽ gật đầu.

Mai Phổ nhìn trái nhìn phải, "Này, Bùi tư lệnh, cái tên bắn nổ trạm không gian vũ trụ Cận Nhiên kia đâu, là cái người nào trong đây hả, hắn hại lão tử thảm như vậy còn không mau gọi ra đây nhận lỗi cho tôi."

Cận Nhiên không để ý gã, Bùi Hành Ngộ nghiêng người liếc hắn một cái, "Đây là Mai tư lệnh."

Cận Nhiên quét qua, "Muốn tôi xin lỗi?"

Bùi Hành Ngộ biết tính khí hắn không tốt, bị Mai Phổ nói như thế phỏng chừng liền muốn nổi loạn, vừa định mở miệng nhưng Cận Nhiên đã hai chân xoay gót, thân người thẳng tắp hướng Mai Phổ chào theo đúng lễ nghi.

"Mai trưởng quan!"

Bùi Hành Ngộ ngẩn ra.

Mai Phổ cười ha ha, "Tiểu tử cậu thật là có năng lực lắm đấy, dám bắn nổ trạm vũ trụ, mặc dù khiến ta bị khiển trách nặng nhưng ta đánh giá cao lòng dũng cảm của cậu. Bùi tư lệnh, tôi nghe nói cậu ta là phụ tá trong Tử Vi Viên, không bằng đem tiểu tử thối này nhường lại cho tôi?"

Bùi Hành Ngộ nói, "Không thể."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!