Chương 23: Đau lòng

Cận Nhiên : Ai dám chĩa về Bùi Hành Ngộ, thử xem.

***

Trong lúc Cận Nhiên ở cửa uy h**p Độc Uyên, Bùi Hành Ngộ đã nói xong những lời cuối cùng với Bộ Ngu, người phía sau vẻ mặt lo lắng chỉ biết thở dài, vỗ vỗ vai Bùi Hành Ngộ.

Bùi Hành Ngộ hơi hạ mắt, "Không quá đáng ngại."

"Được rồi, sau này có vấn đề gì cứ tới tìm tôi bất cứ lúc nào, chỉ cần tôi ở đây tuyệt đối sẽ không ra nông nỗi kia, mọi chuyện sẽ luôn có hướng giải quyết."

"Ừ."

Chân Cận Nhiên gác lên một bên của Độc Uyên, hắn nhìn cử chỉ thân mật gần gũi của Bùi Hành Ngộ và Bộ Ngu liền âm thầm nghiến răng.

Độc Uyên phát ra một tiếng báo động rồi lại trở về trạng thái bình thường, Bộ Ngu cảm thấy sau lưng như có hàng vạn cây kim châm trích, anh nghiêng đầu liếc nhìn một cái, "Nha, Cận Nhiên tới làm khai thông pheromone à, vậy Hành Ngộ, tôi đi trước đây."

Bùi Hành Ngộ gật đầu đáp lại rồi quét qua Cận Nhiên, "Vào đi."

Cận Nhiên bỏ chân xuống, lúc lướt qua Bộ Ngu liền "Xùy" một tiếng.

Bộ Ngu bị ánh mắt này của hắn làm cho da đầu tê dại, cái ánh mắt như thế nào lại giống như muốn ăn tươi nuốt sống, hay là uống lộn thuốc rồi.

Cận Nhiên bước vào trong, ánh mắt trước sau vẫn luôn chăm chú đặt trên cổ áo quân phục của Bùi Hành Ngộ, gần như muốn đốt thủng miếng vải vậy.

"Cậu nhìn cái gì thế? Cổ áo tôi lại rối à?" Bùi Hành Ngộ đưa tay sờ thử, hơi cau mày đối diện với Cận Nhiên, "Sao lại nhìn tôi như vậy."

Cận Nhiên thu lại ánh mắt, "Không có gì."

Bùi Hành Ngộ đưa hắn vào phòng của mình, ánh mắt lúc quét qua mép giường có chút mất tự nhiên, áo khoác màu đen treo trước cửa sổ đã được cất đi, trong phòng không có mùi Bạch xạ hương nhưng anh vẫn vô duyên vô cớ cảm thấy nóng lên.

Cận Nhiên ngồi vào ghế, nghiêng đầu hỏi anh, "Bùi trưởng quan."

"Ừ?"

"Ngài cùng Bộ Ngu là quan hệ như thế nào?"

Động tác trên tay Bùi Hành Ngộ không dừng lại, nhẹ nhàng ấn lên tuyến thể của hắn, giọng nói từ trong khẩu trang có chút buồn bực, "Trước khi ly hôn cậu, tôi và Bộ Ngu sẽ không xảy ra chuyện gì hết, không cần lo lắng."

"Ly hôn rồi anh muốn cùng anh ta xảy ra chuyện gì?"

Âm thanh của Bùi Hành Ngộ không hề giao động, "Ly hôn rồi thì không liên quan đến cậu. Hiện tại tôi sẽ trung thành với một mình cậu, điểm này cậu không cần nghi ngờ."

Cận Nhiên mài răng ken két, lợi dụng xong liền đá ông đây ư? Đừng hòng!

"Anh hiện tại vẫn là vợ của tôi, đừng có đi câu dẫn nam nhân khác, tôi còn chưa có chết anh đã không thèm để tôi vào mắt nữa rồi phải không?"

Bùi Hành Ngộ thấp giọng, "Giao thiệp bình thường thôi."

"Tôi nói không bình thường tức là không bình thường, để tôi một lần nữa thấy Bộ Ngu chạm vào anh tôi liền chặt gãy tay anh ta." Cận Nhiên liếc mắt nhìn Bùi Hành Ngộ, trong con ngươi xám bạc hơi lộ ra ý tứ điên cuồng.

Bùi Hành Ngộ đè lên tuyến thể của hắn, lạnh lùng mắng, "Nếu cậu dám làm tổn thương Bộ Ngu, tôi sẽ đánh cậu trước, hồ nháo đến vô pháp vô thiên!"

"Con mẹ nó, anh lại mưu sát chồng! Nhẹ tay! Tuyến thể của lão tử để cho anh tùy ý bóp, về sau không thể sử dụng được thì anh chịu trách nhiệm đó!"

Bùi hành Ngộ nhất quán bình tĩnh, nhưng mỗi lần đều có thể bị sự hỗn trướng của Cận Nhiên kích động, "Câm miệng!"

Lần thứ hai khai thông so với lần đầu nhanh hơn chút, Cận Nhiên đã sớm cảm thấy chóng mặt buồn nôn, tuyến thể không ngừng ngứa ngáy nóng rát.

Cơ hồ như thiêu như đốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!