Chương 22: Pheromone

Cận Nhiên : "Làm người hay không, phải xem vào biểu hiện của Bùi tư lệnh."

***

"Ừ." Bùi Hành Ngộ đi mấy bước lại quay đầu nói, "Về sau không được phép nấu ăn ở đây nữa, phía cuối hạm có một khoang tàu bỏ trống, sau này muốn nấu cái gì thì đến đó đi."

"Ồ."

Khi Bùi Hành Ngộ bước ra khỏi bộ phận hậu cần tình cờ gặp được Trần Tu trên tay đang ôm một đống lớn quần áo, chiếc được xếp chồng lên cao nhất là một chiếc áo khoác quân phục màu đen còn thoáng phảng phất mùi Bạch xạ hương.

"Trần Tu."

Trần Tu dừng lại, bởi vì đằng trước tay không thể giơ lên, gót chân vừa chạm liền đứng thẳng người, "Tư lệnh."

Bùi Hành Ngộ nhìn chiếc áo khoác xếp trên cùng, khẽ siết chặt ngón tay, dừng lại một chút rồi nói, "Quần áo tôi giúp cậu đưa qua, cậu đi gọi... Lâm Khai Tuế đến phòng chỉ huy chờ tôi."

Trần Tu chần chừ một chút, "Tôi trước giúp ngài gọi Lâm đội trưởng, sau đó quay về đem quần áo đi giặt là được."

Giọng Bùi Hành Ngộ hơi lạnh, "Tôi thuận đường."

Trần Tu rùng mình một cái, ngoan ngoãn đưa chồng quần áo cho Bùi Hành Ngộ, "Vậy... làm phiền tư lệnh rồi."

Bùi Hành Ngộ tiếp nhận chồng quần áo, không đến bộ phận hậu cần đưa chúng đi giặt, thay vào đó xoay bước trở về tàu chỉ huy kêu Độc Uyên mang chúng đi, sau đó tự mình tiến vào phòng cá nhân.

Anh thở phào nhẹ nhõm ngồi xuống ghế, đầu óc choáng váng gần như không đứng vững nổi, hô hấp trong lồng ngực cứ luôn chạy loạn một cách khó chịu. Chiếc áo khoác quân phục kia đặt trên bàn của anh giống như đang giương nanh múa vuốt, dụ dỗ anh vươn tay cầm lấy ôm nó vào lòng.

Bùi Hành Ngộ ngồi trên ghế chống tay vào thành bàn, hai mắt hầu như đã đỏ thẫm không cách nào ngăn được từng đợt Lan hoàng thảo tản ra như thủy triều sóng lớn.

Nếu như thuốc ức chế đã không còn dùng được nữa, vậy chỉ còn một cách cuối cùng này.

Cận Nhiên bây giờ vẫn chưa biết anh là Omega, anh cần phải dùng tiểu tiết thật cẩn thận dụ dỗ Cận Nhiên vô ý đánh dấu lên anh mà không bị phát hiện, cho nên lấy lý do khai thông pheromone cho hắn, kỳ thực chính là anh muốn nhân cơ hội lấy một ít pheromone cho mình.

Bùi Hành Ngộ rốt cuộc không chịu nổi, đầu ngón tay run rẩy nắm lấy áo khoác của Cận Nhiên gắt gao ôm nó vào lòng, cắn răng khắc chế bản năng rạo rực khao khát pheromone của Cận Nhiên, kề vầng trán đã thấm mồ hôi cọ cọ mấy cái vào bộ quân phục nhuốm đầy mùi Bạch xạ hương.

Không đủ.

Hoàn toàn không đủ.

Bùi Hành Ngộ cởi hai cúc áo sau gáy, dùng áo khoác của Cận Nhiên ma sát một lần rồi lại một lần như muốn rách da, nhưng vẫn không đủ, pheromone lưu lại trên quân trang quá ít, hoàn toàn không đủ.

Bùi Hành Ngộ cáu kỉnh đem bộ quân trang cao cấp ném đi, cắn môi áp chế sự run rẩy kịch liệt, khóe mắt sớm đã đỏ bừng suýt nữa không kìm được mà rơi nước mắt.

Cận Nhiên... Cận Nhiên.

Bùi Hành Ngộ nhịn không được phun ra hai chữ này, cảm giác như vừa quen thuộc vừa xa lạ khiến anh gần như không chịu nổi, bản năng mách bảo ra lệnh cho anh đuổi theo luồng Bạch xạ hương hung hãn nồng đậm kia.

Quân trang rơi trên mặt đất, Bùi Hành Ngộ rũ mi đem từng hơi nước ẩm ướt đẩy về đuôi mắt, vươn tay nắm lấy tấm áo khoác màu đen, gân xanh trên mu bàn tay trắng nõn nổi lên, chỉ muốn xé nát.

**

Mạnh Như Tiền buổi chiều tới tìm Bùi Hành Ngộ thấy anh đang ngồi trên ghế sau chiếc bàn pha lê như thường lệ, cẩn thận ngửi ngửi mấy cái xác nhận trong không khí không có pheromone của Omega mới thở phào nhẹ nhõm.

Buổi sáng lúc y đến tìm Bùi Hành Ngộ, vừa nghe nói anh đi tìm Cận Nhiên liền lập tức cảm thấy không ổn, lúc tới nơi vừa khéo đập vào mắt chính là cảnh Cận Nhiên đem miếng củ cải đút vào miệng anh, y trực tiếp choáng váng, trở về phòng của mình nằm suy nghĩ hết buổi trưa.

Đút củ cải.

Cận Nhiên là một tên điên, nổ trạm vũ trụ, cướp tàu hải tặc, giết ngược lại bọn chúng thì thôi đi, còn dám cắt cổ tay lấy máu cho Bùi Hành Ngộ uống, hắn còn cái gì mà không dám làm.

Y cảm thấy không có, ngay cả Bùi tư lệnh hắn cũng dám động vào rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!