Muốn pheromone của hắn.
***
Liên Kính Phong ở trong phòng làm việc đang gọi điện với ai đó chợt nghe thấy dưới lầu có tiếng chó sủa ầm ĩ, ngay theo sau là một giọng nói rung trời như sấm đánh.
Hắn không cần nhìn cũng đoán được là người nào, trực tiếp vươn tay ấn lên cái nút dưới góc bàn bên trái, phòng làm việc lập tức được bao phủ bởi một cái mạng võng tinh thần cắt đứt mọi âm thanh với bên ngoài.
Cận Thiệu Nguyên đi tới đạp cửa đúng lúc hắn vừa kết thúc cuộc nói chuyện, hắn cau mày đi tới cửa, "Anh đang làm cái gì thế! Người của Quân đoàn số 7 chết rồi à? Anh đạp nát cửa của tôi bao nhiêu lần rồi, chưa được học qua cách gõ cửa hả?"
Cận Thiệu Nguyên vừa nhìn cái dáng vẻ nói dông nói dài của hắn thì chỉ thấy phiền, trực tiếp nắm lấy cổ áo quân phục màu xanh lam của hắn, "Tôi nghe nói anh cùng Cận Nhiên từng có một vụ giao dịch, anh với nó đã làm cái gì? Nó chạy đến Tử Vi Viên có phải là do anh sắp xếp hay không?"
Liên Kính Phong nhíu mày, dùng sức gạt tay Cận Thiệu Nguyên ra khỏi cổ áo, "Anh có thể tôn trọng tôi một chút hay không, anh là bộ trưởng tác chiến tôi cũng vậy, hai chúng ta đều cùng cấp cùng bậc, anh bớt động tí là dùng quyền cước đi, còn nữa, con trai anh chạy lên Tử Vi Viên liên quan gì đến tôi, cậu ta cũng không phải con trai tôi!"
Cận Thiệu Nguyên lại lớn giọng, tính khí bạo nổ, "Bớt con mẹ nó cái tính giả tạo đấy đi, mắt nó không tốt, pheromone cũng bị thiết hụt rối tinh rối mù, cái tố chất như thế làm sao có khả năng vào được Tử Vi Viên, anh cùng nó làm giao dịch tiền bạc, nó tìm đến anh rốt cuộc là để làm gì?"
"Mua đồ!" Liên Kính Phong cũng không thèm giấu giếm, trực tiếp châm chọc nói, "Cận Thiệu Nguyên, anh ngay cả con trai cũng không quản nổi, chạy tới tìm tôi hung hăng nổi nóng làm cái *éo gì, có bản lĩnh thì đi mà đưa con trai anh từ tay Bùi Hành Ngộ mà cướp về kìa."
Cận Thiệu Nguyên trừng mắt nhìn hắn ta, khí lực chẳng những không mất đi mà còn được nâng lên, "Anh không đề cập tới Bùi Hành Ngộ tôi còn không hỏi anh, người của Quân đoàn 11 anh chết hết rồi à? Canh giữ điểm chuyển tiếp mà cũng không biết có người tập kích chiến hạm của Tử Vi Viên?"
"Anh tới chất vấn tôi? Con trai anh đem nổ tung cái trạm không gian vũ trụ mà chúng tôi đang đóng quân đấy, tôi không tìm anh anh lại đến kiếm chuyện với tôi?" Ngay cả Liên Kính Phong cũng tức giận đến mức không có chỗ để xả. Lúc đầu để đám hải tặc ngu dốt kia lặng lẽ đi qua điểm chuyển tiếp đáng lẽ có thể giải quyết xong Bùi Hành Ngộ rồi, vậy mà hết lần này đến lần khác để bọn họ chạy mất, đã thế còn để lại một dạng chó điên như Cận Nhiên.
Cận Nhiên là ai hả, nếu cho thằng quỷ đó đầy đủ đạn pháo đại bác, nó ngay cả Tinh tế Liên Bang cũng dám cho nổ, đám ngu kia không tốc chiến tốc thắng còn lề mề chơi đùa với tên nhãi đó. Kết quả thì sao, ngay cả cái cơ giáp cũng bị Cận Nhiên cuỗm đi luôn.
"Anh không đến tìm tôi tôi cũng đang muốn tìm anh đây. Cận Thiệu Nguyên, anh đem con trai anh dạy dỗ thành cái dạng gì vậy hả, nó là cường đạo trộm cắp sao? Hải tặc không gian chặn giết bọn họ ngược lại lại để Cận Nhiên cướp đoạt cơ giáp là như thế nào, anh tới chỗ này để hỏi tội tôi? Không bằng anh cũng học nó, đi nổ mẹ cả cái tổng bộ Hoắc Nhĩ luôn đi!"
Cận Thiệu Nguyên giễu cợt, "Tôi trước sẽ cho nổ Quân đoàn 11 của anh."
Liên Kính Phong cười lạnh một tiếng, "Anh vẫn đang cảm thấy kiêu ngạo phải không? Cận gia nhà anh thế nào lại có một đứa con trai như thế, có phải cảm thấy rất vinh quang không?"
"Đương nhiên không."
Liên Kính Phong bị Cận Thiệu Nguyên là cho nghẹn lời.
Cận Thiệu Nguyên nói, "Được rồi, tôi cũng không khen ngợi gì con trai tôi, về chuyện nó nổ tung trạm không gian Hoắc Nhĩ, Bùi Hành Ngộ bên kia cũng đã cho tôi một cái báo cáo, là tránh né hải tặc truy sát nên mới buộc phải phá hủy."
"Nếu tôi không đồng ý cái lý do này thì sao?"
Cận Thiệu Nguyên nói, "Vậy thì tôi với anh sẽ phải đôi bên chém giết, thứ tôi có chính là thời gian và sự kiên nhẫn."
Sắc mặt Liên Kính Phong tái mét, "Đừng tưởng rằng tôi sợ anh, nếu không phải vì thấy nó tuổi trẻ bốc đồng, nhà anh lại từng mất đi Cận Nhàn thì ngày hôm nay tôi đã báo cáo lên Hoắc Nhĩ để nó chịu hình phạt nghiêm khắc nhất rồi!"
**
Cận Nhiên có chút hối hận vì đã ra khỏi phòng chỉ huy, hắn thật muốn đập nát con chip giám sát kia, nếu lại thêm lần nữa hắn vẫn sẽ đập tiếp, chỉ có điều...
"Ê Hạ Tinh Lan."
Nhìn thấy Cận Nhiên đi ra từ phòng chỉ huy của tư lệnh, Hạ Tinh Lan vội vàng chạy lại hỏi, "Chuyện gì?"
"Giúp tôi một việc."
Hạ Tinh Lan đi theo Cận Nhiên tới cơ giáp hải tặc bị cướp, hoảng sợ mở miệng, "Không phải chứ, cậu thực sự đã ở trước mặt Bùi tư lệnh cưỡng chiếm cái cơ giáp này à?"
Cận Nhiên không hứng thú nghe cậu lải nhải, nhảy lên cơ giáp hướng cậu ném tới một cái bao nhỏ, "Này, đỡ lấy."
Hạ Tinh Lan đang chưa hết kinh ngạc, ngẩng đầu một cái liền thấy cái bao nhỏ kia rớt xuống, luống cuống tay chân đón lấy suýt nữa thì ngã, lảo đảo hai bước mới có thể đứng vững.
"Đây là cái gì thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!