"Bùi tư lệnh, ngày mai dành chút thời gian cùng tôi đi ly hôn."
***
"A?" Mạnh Như Tiền có chút phản ứng không kịp, ngơ ngác nhìn bóng lưng Bùi Hành Ngộ, hai người bọn họ từ khi học chung trong trường quân sự đến khi tốt nghiệp, mặc dù không chung đơn vị nhưng dù sao cũng ở cùng một cái quân đoàn, anh làm sao không biết chuyện này.
"Từ lúc nào?"
Bùi Hành Ngộ suy nghĩ một chút, "Trước khi tốt nghiệp."
Trước tốt nghiệp thì Mạnh Như Tiễn nhớ ra được rồi.
Lúc đo Bùi Hành Ngộ giữ trong tay thứ thành tích 98.5 mà vô tiền khoáng hậu, toàn bộ trên dưới Liên Bang cung kính anh chẳng khác nào ngôi sao mang điềm lành, cực kỳ khách sáo mà đối đãi.
Vì muốn thể hiện chất lượng dạy học quân sự ở đế đô, học viện liền cố tình trì hoãn thời gian gia nhập đơn vị tình báo của Bùi Hành Ngộ, yêu cầu anh ở lại dạy một khóa phụ đạo cho tân sinh.
"Hóa ra năm đó cậu ta là tân sinh hâm mộ ngài nhưng bị từ chối tình cảm phải không?" Mạnh Như Tiền cắt câu lấy nghĩa, vừa cẩn trọng vừa táo bạo liếc Bùi tư lệnh, "Tôi có sao nói vậy thôi nhé, ngài mặc quân trang đẹp đến nỗi giết người cũng không cần đao."
Bùi Hành Ngộ dừng bước, lạnh nhạt nói, "Hết chuyện để nói rồi à?"
"Được rồi... nhưng Cận Nhiên... ngược lại cùng họ với bộ trưởng Cận Thiệu Nguyên của Quân đoàn số 7. Khoan hẵng nói hai người đó cùng họ, nhưng nếu cậu ta thật là con cháu của Cận Thiệu Nguyên thì sao phải đến đây để chịu khổ? Đừng nói là do pheromone thiếu hụt, cho dù không có pheromone thằng nhóc đó vẫn có thể ở Liên Bang lên như diều gặp gió."
Bùi Hành Ngộ không trả lời, Mạnh Như Tiền lại nói: "Ài, tại sao ngài lại nghĩ đến việc dạy cậu ta đấu kiếm thế? Cũng chưa từng đấy ngài nhắc qua việc này."
"Không có gì đáng nói."
Anh cùng Cận Nhiên lúc đó không biết nhau, chỉ biết thời điểm ấy anh vừa tròn mười sáu tuổi.
Khi đó Bùi Hành Ngộ vừa phân hóa, pheromone của Omega là bất lợi vô cùng lớn, đúng lúc này anh vừa mới thăng chức vào quân đoàn tác chiến số 7 của bộ trưởng Cận Thiệu Nguyên, vừa khéo là ba của Cận Nhiên.
"Ta biết em gái cậu luôn phải điều trị bằng thuốc, một mình cậu lo không nổi. Chỉ cần cậu đáp ứng một điều kiện, ta sẽ giúp cậu chăm sóc em gái, sau này nếu muốn tìm ba mẹ ta cũng có thể giúp một tay."
Với loại lợi ích mê người như vậy, Bùi Hành Ngộ hỏi điều kiện là gì.
Cận Thiệu Nguyên nói, "Gả cho con trai ta."
Cận Nhiên bẩm sinh đã bị thiếu hụt pheromone, con mắt có màu xám bạc, nhìn không rõ nhiều thứ, còn thiếu một ngón tay út.
Mặc dù Bùi Hành Ngộ là Omega nhưng lòng tự trọng lại cao hơn người, lúc nghe thấy từ "gả", anh liền hiểu mục đích của việc này chỉ là "Xung hỉ".
Bùi Hành Ngộ liền cười lạnh, "Không cần."
Anh đưa em gái ra khỏi văn phòng bộ trưởng.
Bùi Yên tuổi nhỏ không hiểu thế sự, Bùi Hành Ngộ sờ sờ mặt cô bé, nói: "Anh dạy em thế nào, em nhắc lại cho anh nghe."
Bùi Yên nghiêng đầu, thanh âm nhẹ nhàng dễ thương, "Vâng... Đụng vào người, chỉ có chết."
Bùi Hành Ngộ muốn cười lại cười không nổi, Bùi Yên từ nhỏ bị mang đi làm thí nghiệm, lúc đưa về lại mắc một căn bệnh quái dị, chỉ cần phát bệnh sức mạnh cơ thể cô bé sẽ tăng lên, dù là cơ giáp nặng nghìn cân hay gỗ mộc ngàn năm, chạm vào một cái liền lập tức trở thành phế tích.
Chỉ tính tới tiền bồi thường cho người ta anh đã trả không nổi, càng không nói tiền thuốc của Yên Yên không chỉ đắt mà nó còn là loại thuốc quý hiếm có tiền cũng không mua được.
Bùi Hành Ngộ không thể trơ mắt nhìn Yên Yên nhỏ bé dần mất đi ý thức mà biến thành quái vật chỉ biết công kích người khác. Nửa tháng sau, Bùi Hành Ngộ một lần nữa đi vào văn phòng của Cận Thiệu Nguyên.
"Tôi đồng ý với ngài."
Trước đó anh chưa từng gặp Cận Nhiên, lần đầu tiên thấy hắn là trong "Hôn lễ" của hai người.
Nói là hôn lễ, kỳ thật chỉ có một mình anh, Cận Thiệu Nguyên đưa một tờ giấy bảo anh ký tên, toàn bộ những điều đã hứa sẽ được thực hiện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!