Chương 19: Bảo vệ vợ

"Trạm không gian của các người, tôi cho nổ đấy."

***

Cận Nhiên đối với chuyện bị cấm túc cũng không có cảm giác gì lắm, từ nhỏ tới lớn số lần hắn bị nhốt lại quả thực đếm không hết, là chuyện như cơm bữa.

Cận Thiệu Nguyên tính tình nóng nảy, Cận Nhiên cũng giống cha mình kẻ tám lạng người nửa cân, hai cha con nói chuyện chưa được ba câu trong không khí đã tràn ngập mùi thuốc súng, thường thường đều là Cận Thiệu Nguyên chỉ vào cánh cửa ra lệnh đem Cận Nhiên nhốt vào trong.

Cận Nhiên cứ thế mà dần quen, cút vào phòng tạm giam ngủ vài ngày rồi lại đi ra ngựa quen đường cũ.

Cận Thiệu Nguyên cho rằng hắn điên thành như vậy sớm hay muộn cũng sẽ gặp chuyện, đòn roi mới dạy ra con ngoan, mà Cận Nhiên đối với mấy chuyện này hắn làm vô cùng nhuần nhuyễn.

Nghĩ như thế, ánh mắt Cận Nhiên lại rơi trên giường, trước mắt dường như phảng phất dáng vẻ Bùi Hành Ngộ yên tĩnh nằm ở nơi này, trên tay hắn tựa hồ vẫn cảm nhận được nhiệt độ mềm dẻo nơi thắt lưng anh lưu lại, bởi vì đánh nhau mà quân phục trở nên lộn xộn, cúc áo cũng bị bung ra mấy cái.

Trong phòng giam vẫn còn thoang thoảng mùi Lan hoàng thảo, không hề có tính công kích như bản thân Bùi Hành Ngộ, nó chỉ giống như tính cách của anh, lãnh đạm lạnh lùng, xa cách khó lòng chạm tới được.

Bùi Hành Ngộ cái dạng người này, lúc cười lên thì hết sức ôn nhu như nước hồ sâu không thấy đáy, nhưng thời điểm không cười nữa lại chẳng khác nào thủy triều đột ngột bốc hơi, nháy mắt đã biến thành vực sâu vạn trượng tăm tối, nơi con mắt giăng đầy u ám vừa lạnh lùng vừa sắc bén, toàn thân trên dưới đều quẩn quanh một loại khí chất âm u không thể chịu được.

"Ủa, Cận Nhiên."

Cận Nhiên quay đầu, thấy Lạc Tân Dương hai tay chống nạnh vẻ mặt phách lối đứng ở cửa sổ nói chuyện với hắn, "Nghe nói cậu dám cho nổ trạm không gian Hoắc Nhĩ à, trâu bò, bị giam lại cảm giác thế nào?"

Cận Nhiên ngồi dưới đất, chống tay trái lên đầu gối đỡ cằm, mỉm cười nhìn cậu ta, "Tốt lắm, có muốn vào không?"

Lạc Tân Dương cười ha hả, xuân phong đắc ý nói, "Tôi với cậu nào có giống nhau, tôi không phạm lỗi Bùi tư lệnh làm sao có thể phạt tôi được, mà nói thật, cậu có muốn tôi đi tìm ba tôi xin Tinh tế Liên Bang tha cho cậu lần này hay không? Mau gọi tôi một tiếng ca ca tôi liền giúp cậu nha."

Cận Nhiên thu tay về, "Cậu gọi tôi một tiếng ông nội tôi ngược lại có thể suy nghĩ."

Lạc Tân Dương thoáng cái biến sắc, "Lão tử đây là đang quan tâm cậu, đừng có mà không biết tốt xấu! Con mẹ nó cậu cứ ở trong này cả đời đi, đồ ngu."

Cận Nhiên ngay cả mí mắt cũng ngại nhấc, "Tỉnh lại đi cháu ngoan, muốn làm trò hề thì cũng đừng kiếm chuyện như thế, nhàm chán, mau cút."

Lạc Tân Dương nghiến răng nghiến lợi nhìn hắn, hằn học nửa ngày cuối cùng đột nhiên nở nụ cười, "Nhiên ca này, nói cho cậu hay, cậu nghĩ cái quần gì mà dám quay lại cho nổ trạm không gian hả? Cậu không sợ bị xóa sổ khỏi quân đội hay sao? Hơn nữa tôi còn nghe nói cậu cưỡng chiếm cả tàu hải tặc, cậu bây giờ đã biết sợ hay chưa?"

Cận Nhiên nói, "Sợ cái rắm."

Lạc Tân Dương còn muốn nói thêm gì đó nhưng chợt nghe thấy tiếng có bước chân đang tới gần, hoảng hốt sợ rằng bị phát hiện sẽ bị đem đi nhốt chung với Cận Nhiên, liền vội vã xoay người chuồn đi.

Cận Nhiên cười khẩy một tiếng, "Nhát cáy."

**

"Đúng ạ." Chung Quản cầm một cái máy truyền tin cỡ bằng ngón tay cái đang lấp lóe ánh đèn đỏ, nói, "Quả thực là do Cận Nhiên làm, Bùi tư lệnh không cho nói ra, có điều tôi suy đoán cậu ấy làm vậy là để ép quân đoàn đóng giữ ở đó phải ra mặt trợ giúp."

"Thằng quỷ đó bây giờ thế nào rồi?"

Chung Quản nói, "Bùi tư lệnh nhốt cậu ấy nửa tháng, tôi còn nghe nói ra ngoài lại bị phạt đi quét nhà vệ sinh trong ba tháng nữa vì cậu ấy đã đánh trung tá Mạc Lỗ trên Thiên Ất của Quân đoàn 11 lúc ở trạm trung chuyển."

"Đánh nhau? Cậu để mắt trông chừng thằng nhóc đó thật kỹ cho tôi, có chuyện gì phải báo cáo ngay lập tức." Nam nhân dừng một chút, lại nói, "Đúng rồi còn nữa, nó và Bùi Hành Ngộ có phát sinh chuyện gì cũng phải báo cáo với tôi, Cận Nhiên trông thì to xác, lại hành xử như người điên nhưng thực chất rất nhạy bén, cả Bùi Hành Ngộ cũng là loại người cao thâm khó dò, cậu cẩn thận một chút đừng để bị phát hiện."

Chung Quản vội vàng nói, "Tôi biết rồi, Cận Nhiên hiện tại vẫn luôn nghĩ tôi là ngốc bạch ngọt ồn ào lớn tiếng, tôi nhất định sẽ cẩn trọng, ngài cứ yên tâm!"

Đối phương bị cái xưng hô "ngốc bạch ngọt" kia làm cho im lặng mất hai giây, "Ừ" một tiếng rồi nói, "Ngắt máy."

Chung Quản trả lời lại rồi chuẩn bị tắt thiết bị liên lạc đi, cửa phòng bỗng nhiên "tích" một tiếng mở ra, Tống Tư Thâm từ ngoài đi vào, liếc nhìn Chung Quản đang luống cuống chân tay nhưng rất nhanh đã phớt lờ anh ta.

"Tiểu Tống Tống, sao giờ này đã về rồi? Không phải nói đi ôn bài hay sao, có phải gặp vấn đề gì không hiểu không, có muốn anh ra tay giúp cậu hay là đối luyện không?"

Tống Tư Thâm nói, "Tôi không quan tâm anh vừa rồi liên lạc với ai."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!