Chương 18: Trấn an

"Cận Nhiên, cậu muốn làm cái gì?"

***

"Tư lệnh!" Âm thanh của Hạ Tinh Lan từ ngoài cửa vang lên.

Cận Nhiên thu tay trong phút chốc, ngồi lại dưới đất thở hổn hển hai ba hơi rồi mới nghiêng đầu nhìn ra phía cửa, phát hiện người đến là Hạ Tinh Lan, vừa khéo cậu chàng này là Beta không thể ngửi được mùi vị của pheromone.

"Mau đến đem tư lệnh của các người đi nhanh đi, cấm túc tôi chưa đủ còn chạy tới đòi giáo huấn, kết quả chẳng được việc gì."

Hạ Tinh Lan lon ton chạy tới, nhìn Bùi Hành Ngộ đang hôn mê bất tỉnh trên giường không nhúc nhích.

"Còn không ôm đi, ngẩn ra đó làm gì."

Hạ Tinh Lan nhỏ giọng, "Tôi không dám." Cho cậu mười cái lá gan cậu cũng không dám đụng vào Bùi tư lệnh, cái này nếu là Cận Nhiên bảo cậu tự ôm chính mình đi thì còn được hơn.

Cận Nhiên hít một hơi thật sâu, nhịn xuống xúc động bị pheromone chi phối, đeo bao tay vào lắc lắc khớp xương mấy cái rồi đứng lên, cánh tay khi nãy cùng Bùi Hành Ngộ đánh nhau quả thực vẫn chưa hết đau.

Vừa mới cúi xuống định ôm người, hắn lại ngửi thấy thứ mùi thơm nồng nặc của anh, trong nháy mắt xoay phắt người lại, nhặt cái áo khoác ném lên người Bùi Hành Ngộ rồi nhanh chóng bế anh ra ngoài.

Hạ Tinh Lan giật mình, "Này, cậu làm gì vậy!"

Cận Nhiên quay đầu nhìn Hạ Tinh Lan, không đề cập gì tới chuyện pheromone, chỉ nói, "Nếu không đắp lên, cậu muốn toàn bộ người trên chiến hạm này biết Bùi tư lệnh của các người là được tôi ôm trở về phòng chỉ huy sao?"

Hạ Tinh Lan rụt cổ, cậu khẳng định mình không có cái suy nghĩ đó.

"Vậy còn vấn đề gì, hay cậu muốn Bùi tư lệnh của cậu bị nhốt chung một chỗ với tôi ở nơi này? Hay giờ cậu chạy ra khỏi đây thông báo một tiếng rằng trưởng quan của các người ngất xỉu, để bọn họ tới đây đem anh ta ra ngoài, sau đó trên dưới chiến hạm đều biết anh ta ở phòng tạm giam tự dưng hôn mê bất tỉnh?"

Hạ Tinh Lan lập tức lắc đầu, khẩn trương giải thích, "Thế càng không có được, cậu đừng nói linh tinh!"

Cận Nhiên nghiêng đầu nhìn cậu, có chút khó hiểu hỏi, "Ài nhóc con, với cái bộ dạng này của cậu làm sao mà trở thành phụ tá của Bùi tư lệnh được thế?"

Hạ Tinh Lan thoáng cái thẹn thùng, nhỏ giọng nói, "Bùi tư lệnh trước đây tiêu diệt hải tặc không gian, tiện tay đem tôi từ phòng thí nghiệm cứu ra, tôi cũng không biết tại sao lại... giữ tôi lại, có thể là bởi vì... tôi dễ thương đó?"

Cận Nhiên trầm mặc.

Hạ Tinh Lan không biết hắn đang suy nghĩ gì, dừng lại một chút, thấp giọng nói, "Cậu cứ thế ôm tư lệnh ra sẽ bị tính vào phạm quy, bây giờ cậu bị nhốt trong này luôn có người máy trí năng từng thời từng khắc tính thời gian, một giây cũng không thể thiếu, cậu cái này... vi phạm kỷ luật, hệ thống sẽ ghi lại rồi nghiêm trị đó, rất thống khổ."

"Không sao cả." Cận Nhiên nhấc chân thong thả bước ra khỏi trại tạm giam, coi như hắn đang nể tình Bùi Hành Ngộ cứu mình là được rồi.

Tuy là hắn cũng không cần Bùi Hành Ngộ đến cứu nhưng lần này quả thực vẫn cần anh, bản thân cũng có thể yên tâm cho Cận Nhàn một lời giải thích.

Ánh mắt Cận Nhiên rơi xuống tấm áo khoác đang phủ bên ngoài thân Bùi Hành Ngộ, rất nhanh tầm mắt đã chuyển đi, hắn không nợ anh ân tình.

Có điều trên Tử Vi Viên ắt có nội gián, chuyện Bùi Hành Ngộ rời khỏi hạm đội là việc vô cùng bí mật, anh chỉ mang theo hai chiến hạm hạng nhẹ chứ không hề phô trương, thậm chí ngay cả thủ tục chuyển tiếp anh còn không làm, cho nên bằng cách nào đó, có người đã biết được chuyện anh rời khỏi Tử Vi Viên rồi tiết lộ ra ngoài.

Đối phương chờ bọn họ tại điểm chuyển tiếp rồi phát động tấn công, thậm chí còn ra tay dứt khoát không hề có ý định giữ lại mạng cho Bùi Hành Ngộ. Nhưng ở trước điểm chuyển tiếp dám động thủ như vậy, có phải chỉ có duy nhất Tham Lang ra tay hay không lại còn là một chuyện khác nữa.

Trên tinh tế không gian này, người muốn mạng Bùi Hành Ngộ không phải chỉ có đám hải tặc không gian.

Phòng chỉ huy cần có tròng mắt nhận dạng, ngoại trừ Bùi Hành Ngộ và những người được anh cho phép bất luận kẻ nào cũng không thể vào được, Cận Nhiên đem anh đặt lên giường của mình.

"Cậu đi gọi Mạnh Như Tiền tới đây." Cận Nhiên quay đầu nói với Hạ Tinh Lan.

Bùi Hành Ngộ và Mạnh Như Tiền quan hệ rất tốt, nếu muốn tất cả Alpha ở trên hạm đội này không biết được thân phận Omega của mình, chắc canh anh cần có người giúp đỡ, mà người này hơn phân nửa chính là Mạnh Như Tiền.

Hạ Tinh Lan trong lòng run sợ nuốt nước bọt, cũng không còn cố nghĩ ngợi thêm nữa, vội hỏi, "Còn cậu thì sao?"

Cận Nhiên liếc nhìn qua cái giường, "Tôi trông chừng tư lệnh của cậu mà, bằng không thì cậu ở lại nhá, tôi đi tìm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!