Chương 17: Bại lộ

"Bùi Hành Ngộ là Omega?"

***

Cận Nhiên vươn tay ra.

Một bình thủy tinh nhỏ được đặt vào tay hắn, mang theo hơi lạnh giống như nhiệt độ của Bùi Hành Ngộ, còn thoang thoảng mùi hương của Lan hoàng thảo.

"Đây là thứ gì?"

Bùi Hành Ngộ thu tay về, "Uống nó đi."

Cận Nhiên "ồ" một tiếng, cũng không để ý đó là thứ gì, đem lọ thủy tinh nồng nặc mùi Lan hoàng thảo dốc hết vào miệng, uống xong còn tiện tay đem chiếc lọ ném về phía anh, mới quay đầu định đi thì bị gọi lại lần nữa.

"Còn cái gì nữa?"

Bùi Hành Ngộ trên vai khoác trường bào màu đen, sắc mặt có chút tái nhợt, Cận Nhiên khẽ nhíu mày hỏi anh, "Anh bị thương?"

"Không đáng ngại." Bùi Hành Ngộ mặc quân trang nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh cẩn thận tỉ mỉ, ngoại trừ sắc mắt và màu môi có chút nhợt nhạt thì không nhìn ra chỗ nào không ổn, sắc mặt anh bình thường cũng không tốt lắm.

"Cậu biết sai chưa?"

Cận Nhiên không thèm đếm xỉa mà chỉ cười với anh, "Không biết, tôi không sai."

Bùi Hành Ngộ siết chặt cái lọ nhỏ, tay còn lại giấu trong trường bào, đè thấp giọng lộ ra tức giận, "Vì sao lại đánh Mạc Lỗ?"

Bùi Hành Ngộ thật chậm thở ra, đứng cách hắn một cái cửa sổ, nói, "Mỗi lời nhục mạ mắng chửi của người khác cậu đều theo chân bọn họ đánh đấm à? Nếu vậy cho dù cậu có dùng cả trăm cái cơ giáp hạng nặng cũng không đủ dùng, cậu có phải bị điên rồi hay không!"

"Không phải vì anh, tên đó cản đường tôi tôi liền đánh đó, lần tới gã còn vênh váo tôi lại sẽ đánh tiếp, đánh mẹ nó mặt mũi cũng không nhận ra."

"Cận Nhiên, cậu ngứa đòn phải không?!"

"Đúng đấy."

Bùi Hành Ngộ nắm lấy khung cửa sổ, khóe mắt đỏ lên vì tức, đem cái lọ ném ra phía sau, Cận Nhiên cho là anh tức giận muốn bỏ đi nên cũng xoay người định leo lên giường ngủ.

Một giây kế tiếp cánh cửa phòng tạm giam "oành" một tiếng bị đá văng ra, Bùi Hành Ngộ một tay kéo trường bào trên vai xuống ném qua một bên, "Muốn đánh đúng không, qua đây đánh với tôi, đánh thua liền thành thật đàng hoàng một chút nghe rõ chưa!"

Cận Nhiên l**m răng nanh, "Nếu tôi không đánh thì sao? Thắng xong liền có thể ly hôn hả?"

Bùi Hành Ngộ nhàn nhạt quét mắt nhìn y một cái, "Thắng lại nói."

Trong lòng Cận Nhiên vốn đang loạn như cào cào, biết rõ Bùi Hành Ngộ chính là kẻ phản bội bỏ Thiên Kỷ lại mà chạy trốn, nhưng chính vào lúc nãy anh thực sự đã quay trở lại, lồng ngực hắn càng thêm phiền muộn không có chỗ để phát tiết.

Đánh thì đánh.

Cận Nhiên lui lại một bước chậm rãi hiện lên tư thái chiến đấu, một tay nắm một tay mở, hướng anh làm điệu bộ khiêu khích, Bùi Hành Ngộ mặt mày u ám không đổi, cởi quân trang, đem ống tay áo bên trái xắn cao lên.

Cổ tay tinh tế trắng nõn phủ dưới lớp quân trang đen tối lại càng trắng muốt như ngọc, Cận Nhiên chợt cảm thấy có điểm chói mắt.

"Ầy, đánh mấy cái thôi đừng có c** q**n áo mà!"

Bùi Hành Ngộ không để ý tới hắn, hơi hạ cổ tay, hít sâu một hơi áp chế đau đớn đang đè nén trong lồng ngực, anh dùng biện pháp nhảy dù vào phòng tiếp nối chính là ép bản thân phải chịu một luồng lực áp suất vô cùng lớn.

Tuy Độc Uyên đã chuẩn bị dịch điều tiết năng lượng cho anh nhưng không mấy tác dụng.

"Có cần phải nhường ngài hai chiêu không?" Cận Nhiên chưa kịp nói xong, Bùi Hành Ngộ đã lập tức ngắt lời, "Không cần" đồng thời hướng về phía hắn vung quyền, ác liệt lại sắc bén.

Cận Nhiên còn chưa chuẩn bị xong, kết quả bị đánh vào mặt, phảng phất như nghe thấy được âm thanh xương cốt bị lệch hẳn đi, đau đến nỗi da đầu lập tức túa mồ hôi lạnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!