"Cận Nhiên, quay về Tử Vi Viên cấm túc nửa tháng cho tôi!"
***
Cận Nhiên vừa nghe thấy giọng nói này thì lồng ngực giật thót.
Máy truyền tin chứa đầy tạp âm chói tai không gì sánh được, rít lên như con rắn thụt lưỡi ra vào l**m quanh màng nhĩ, chiếc dù nhỏ khéo léo tránh được các đòn tấn công, may mắn là không bị bắn trúng.
Cận Nhiên đứng bật dậy, nhìn chiếc dù nhỏ ở trong màn đêm đang lặn lên ngụp xuống, không cẩn thận thì một giây sau sẽ có thể bị bắn hạ, Bùi Hành Ngộ thậm chí còn không cơ hội đánh trả.
Cận Nhiên nổi nóng hét lớn, "Anh con mẹ nó trở lại làm cái gì? Qua điểm chuyển tiếp rồi còn muốn quay lại tìm đường chết, anh thần kinh à!"
Bùi Hành Ngộ phớt lờ câu hỏi rít ra từ trong miệng hắn, giọng điệu vẫn bình tĩnh đều đều, như thể kẻ đang tránh đông tránh tay né công kích dưới vô số pháo đạn không phải là mình, ra lệnh, "Chu Bân, kết nối cho tôi."
Chu Bân bị Cận Nhiên làm cho hoảng sợ rồi, anh ổn định lại tinh thần, cưỡng ép mở cửa phòng dự bị trong khe nứt để chiếc dù tiếp đáp thành công, sau đó nhanh chóng đóng cửa lại.
Bùi Hành Ngộ ra khỏi chiếc dù, thẳng bước đến trước bàn điều khiển mà không quan tâm đến vết xước trên cổ. Chu Bân thấy anh xuất hiện liền sinh ra một cảm giác tin tưởng an toàn.
"Tư lệnh!"
Bùi Hành Ngộ thoáng gật đầu, đứng cạnh Cận Nhiên kiểm tra tình hình cơ giáp, tổn hại bên ngoài là 70%, mạng lưới phòng ngự bị phá vỡ, đạn dự trữ còn lại 30%, động cơ đẩy vẫn hoàn hảo không bị hư hại.
"Làm tốt lắm." Bùi Hành Ngộ không ngẩng đầu khen Cận Nhiên.
Cận Nhiên nhìn anh không bị mất tay cụt chân mới xì một tiếng, "Nói nhảm, lão tử cũng tốt nghiệp 97.3 đấy, đừng có đặt tôi chung một chỗ với đám ngốc bạch ngọt Tử Vi Viên chỉ biết niệm khẩu lệnh."
"Ngốc bạch ngọt" Chu Bân uất ức cúi đầu, "Tư lệnh, Cận Nhiên cho trạm không gian nổ tung rồi, chúng ta phải làm sao bây giờ?"
Bùi Hành Ngộ lúc đi qua điểm chuyển tiếp vừa khéo cũng thấy được trạm không gian Hoắc Nhĩ ầm ầm nổ vỡ, khi đó anh còn tưởng đối phương công kích bọn Cận Nhiên nên vô tình phá hủy nó.
"Cậu làm nổ?" Bùi Hành Ngộ nghiêng đầu hỏi.
Cận Nhiên bình thản "Ừ" một tiếng, "Trở về tùy anh phạt."
Bùi Hành Ngộ dừng lại một chút, nhìn vẻ mặt của y rõ ràng muốn nói lão tử không làm sai, nếu có quay ngược lại thời điểm đó lão tử vẫn sẽ nã pháo, liền lắc đầu, "Tôi không muốn phạt cậu, đánh bom trạm không gian là lựa chọn tốt nhất."
Anh cũng nghĩ ra biện pháp như vậy nhưng không làm, chỉ có một người điên như Cận Nhiên mới dám không chớp mắt cho nổ trạm không gian, chỉ có hắn mới có thể che đậy quá trình chuyển tiếp cho bọn họ dưới tình hình căng thẳng như vậy, và còn có thể trốn thoát kéo dài thời gian đến thế.
Miễn là động cơ lực đẩy không bị tổn hại, cơ giáp còn đủ nhiên liệu, hắn tuyệt đối có khả năng chống đỡ để đợi viện binh đóng quân gần nhất ở đây bị ép đến trợ giúp.
Bùi Hành Ngộ hỏi hắn, "Phát tín hiệu cầu cứu cho Hoắc Nhĩ rồi?"
Cận Nhiên nghe vậy liền bật cười, "Tổ tông của tôi à, Bùi trưởng quan của tôi ơi, ngài vẫn chưa biết vị trí của mình ở đâu trên Hoắc Nhĩ sao? Bên đó chỉ ước gì ngài chết ngay lập tức trong không gian, đến cả mảnh vụn cũng đừng dư lại đấy, bọn họ chỉ sợ ngài tro tàn lại cháy, hiện tại chiến hạm các người gửi tín hiệu cầu cứu về, bọn họ nhất định phải tổ chức một cuộc họp bàn, chờ đám lão già đó họp xong thì thi thể ngài cũng đủ nguội lạnh mất rồi."
Bùi Hành Ngộ im lặng không nói, Cận Nhiên mới tới Tử Vi Viên không lâu, thế mà lại biết nhiều chuyện như vậy.
Hắn không phải người ngoài mặt sẽ hành xử bốc đồng l* m*ng, bệnh điên của hắn, chính là dám làm ra những chuyện mà người bình thường không có khả năng làm nổi.
Cận Nhiên nghịch nghịch cái máy truyền tin bên ngoài, lạnh giọng một cái trong dài ngân hà đen tối vô tận, "Này đằng kia, các anh cũng quá vô dụng rồi đấy, chơi lâu như vậy vẫn đánh không xong, có đang rỗi không, tán gẫu một chút xem nào."
Chu Bân choáng váng, Cận Nhiên đang làm cái gì vậy?
Bùi Hành Ngộ cau mày, "Đừng hồ nháo."
Cận Nhiên nghiêng đầu thử kết nối liên lạc với đối phương, sau vài tiếng tích tích thì thực sự được thông qua, Cận Nhiên không đợi được mà lên tiếng trước, "Tử Vi Viên đã nghèo kiết xác rồi, các người hô phong hoán vũ tới cướp một chuyến này thì bõ bèn cái gì."
Chất giọng khàn khàn của người đàn ông chợt vang lên qua bộ đàm truyền tin, "Ai muốn cướp quân nhu của các người? Thứ tôi muốn là mạng của Bùi Hành Ngộ, lần trước chỉ phá được mỗi tháp giám sát Thiên Thương, thật đáng tiếc nha."
Bùi Hành Ngộ vừa nghe giọng nói này liền nhận ra, một trong những thủ lĩnh của Tham Lang, là Vi Lạp, cũng chính tên này mới dám ở đây ban ngày ban mặt chặn đánh đòi giết anh, còn vận dụng hỏa lực mạnh đến vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!