Chương 14: Điên cuồng

"Tư lệnh, ngài sao lại trở về rồi?!"

***

Ôn Dư cũng giật mình vì giọng nói vừa run rẩy vừa kìm nén của Bùi Hành Ngộ, khi quay đầu lại đã nhìn thấy Cận Nhiên nhảy ra thì hồn bay phách lạc, buột miệng thốt lên, "Cận Nhiên!!"

Con người của Bùi Hành Ngộ co rút, siết chặt tay trong phút chốc, hô hấp đều như vỡ nát.

Trên quần áo bảo hộ có thiết bị mô phỏng lực hấp dẫn và lực đẩy nhỏ, có thể duy trì đủ trọng lực trong không gian tinh tế, cú nhảy của Cận Nhiên hạ cánh an toàn chính xác trên boong tàu.

Bùi Hành Ngộ thở phào nhẹ nhõm, tim đập phịch một cái rơi trên mặt đất khiến anh đau nhói, cùng lúc cũng dâng một trận tức giận.

Hắn tính làm cái gì vậy chứ, thời điểm này muốn đi tìm chết hay sao? Rốt cuộc có biết tính chất nghiêm trọng của vấn đề hay không!

"Cánh bướm trắng" từ từ di chuyển về phía trước sau đó biến mất trong bóng tối, có lẽ đã tiến vào trong cabin tàu.

Lòng bàn tay Bùi Hành Ngộ ẩm ướt, một lần nữa đem cửa cabin đóng kín lại, bước nhanh tới đài điều khiển, ngón tay tựa hồ run rẩy, trầm giọng nói vào máy truyền tin, "Cận Nhiên, cậu thành thật ở đó không được phép hồ đồ."

Dừng một chút anh còn nói, "Phải nghe lời tôi!"

Cận Nhiên vừa tiến vào phòng điều khiển bên kia chỉ thấy tiếng của Bùi Hành Ngộ không rõ ràng lắm, đem mũ cùng đồ bảo hộ hai ba cái liền cởi ra rồi ném sang một bên, lưu loát sửa lại quân trang rồi đi tới bàn điều khiển.

"Rồi, nghe đây." Cận Nhiên bằng mặt không bằng lòng đáp một câu, sau đó liếc qua vẻ mặt khẩn trương của Chu Bân đang ngồi trên bộ lái.

"Chu Bân trưởng quan đúng không?"

"Sao lại là cậu?" Chu Bân trợn to hai mắt, nhìn về phía sau hắn, "Tư lệnh đâu?"

"Đừng ngóng nữa, không có tới." Cận Nhiên tự tay túm lấy rồi lôi anh ta từ bàn điều khiển sang vị trí phụ tá, xoay xoay cổ tay, "Anh đang gãi ngứa à, đánh như anh có khác gì đang vui chơi không, nhìn tôi đây."

"Cận Nhiên!"

Cận Nhiên vươn tay kéo máy truyền tin về phía mình, lớn tiếng nói, "Tôi yểm trợ cho anh, nhanh nhảy đi, nếu anh không rời đi tôi sẽ cùng bọn họ đồng quy vu tận, bảo vệ tốt Bộ Ngu của anh đi, tên đó quan trọng đến thế cơ mà ."

Bùi Hành Ngộ nghe hắn nói thế trái tim liền co rút, "Không cho phép hồ đồ!" Nói xong cũng túm Ôn Dư đứng lên, đích thân ngồi vào trước bàn điều khiển, "Cận Nhiên nếu cậu dám xằng bậy, trở về Tử Vi Viên lãnh nhận quân pháp!"

Bùi Hành Ngộ gần như có thể tưởng tượng ra nét mặt bây giờ của Cận Nhiên, kiêu căng khó thuần, lộ ra nét mặt tươi cười, vừa điên cuồng lại trương dương, đánh chửi đe dọa với hắn mà nói đều không có bất kỳ tác dụng nào.

Hắn điều khiển cơ giáp trong nháy mắt đã đem động cơ ion đẩy mạnh khiến chiến hạm bị tàn phá ngay lập tức giống như chiếc thuyền lá trên biển cả, bắn hai phát pháo vào hai góc đồng thời tăng tần số gây nhiễu rồi bắn tất cả các khẩu pháo ion còn lại của đối phương cùng một lúc.

Lưới phòng ngự lung lay sắp vỡ, đèn đỏ cảnh báo không ngừng lóe sáng, Bùi Hành Ngộ biết hắn đang điều khiển thiết bị rất chính xác nhưng mặt mày lại rũ xuống, Ôn Dư vịn mép bàn đến thở mạnh cũng không dám, Trương Châu và Bộ Ngu bị phòng thuyền đong đưa qua lại đã choáng váng đầu óc không nói nên lời.

Tàu hộ tống của Cận Nhiên đột nhiên b*n r* hai tia súng Laser, quang mang chói mắt đột nhiên nổ tung, vô số chùm sáng lập tức đánh trúng chiến hạm khổng lồ tầm trung, trong nháy mắt phá hủy tên lửa phóng đi của đối phương, ánh lửa bùng cháy mỗi lúc một dữ dội.

Lợi dụng khe hở nhỏ này, Bùi Hành Ngộ lập tức tăng sức đẩy lên gấp ba, Ôn Dư rùng mình ôm đầu, chiến hạm cùng lúc mạnh mẽ xông qua điểm chuyển tiếp.

**

Cận Nhiên nhìn màn hình tinh thần giám sát bên ngoài báo rằng Bùi Hành Ngộ đã đi qua điểm chuyển tiếp, hắn cười chế nhạo, "Chậc chậc, đào tẩu cũng thật nhanh."

Chu Bân bị hắn đẩy tới bàn điều khiển phụ lúc này muốn tới kéo hắn ra, "Cận Nhiên, đừng nói nhảm nữa, đây không phải trò chơi mô phỏng ba chiều, đây là chiến tranh chân chính, cậu nếu làm ra sai sót chúng ta sẽ phải bỏ mạng tại nơi này, mau đứng lên để tôi điều khiển!"

Cận Nhiên thực sự đứng dậy rời khỏi, nghiêng người hỏi anh, "Được thôi, vậy anh định đánh bọn chúng thế nào?"

Chu Bân nhìn nhắc nhở chói tai bị chùm pháo ion phong tỏa của mạng lưới giám sát bên ngoài, da đầu tê dại hô to, "Cậu buông tay ra! Bây giờ là lúc nào mà còn tán gẫu?!"

"Vậy để anh điều khiển?"

Trong đầu Chu Bân suy nghĩ thật nhanh một chút, bây giờ Bùi tư lệnh không có ở đây, anh ta cũng là lần đầu tiên đối mặt với trận địa như này, vừa rồi Cận Nhiên yểm hộ Bùi tư lệnh nhảy qua điểm chuyển tiếp, kỳ thực thao tác rất ổn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!