"Anh thấy em đẹp trai không?" Cận Nhiên vươn tay, ôm lấy eo người đàn ông trước mặt kéo về phía mình, rồi gõ nhẹ một cái lên trán anh, "Nhìn em nãy giờ rồi, tính phí mới được."
Bùi Hành Ngộ hất tay hắn ra, "Người anh cũng đưa cho em rồi, còn tính phí à? Em nói xem, trên đời này còn có thứ gì quý giá hơn để anh đi tìm cho em."
Thấy anh định đứng dậy, Cận Nhiên vội kéo anh lại, vui vẻ chui luôn vào cái hố này, "Là em lắm mồm."
Bùi Hành Ngộ nhịn cười, vỗ một cái vào eo hắn, "Được rồi, buông anh ra. Yên Yên đang chơi ở ngoài, không biết chừng sẽ chạy vào sẽ nhìn thấy. Lần trước con bé còn hỏi có phải em đánh anh không, bầm tím cả một mảng. Em cũng là chỉ huy của Tử Vi Viên rồi thì cũng giữ chút mặt mũi đi."
"Thuốc của Hoàng Tuyền sao còn chưa nghiên cứu xong vậy nhỉ, em gái anh sắp sốt ruột chết rồi." Cận Nhiên lầm bầm, lại mắng thêm một trận, "Lão già đó có phải ngày nào cũng quấn lấy chị em? Đã mấy trăm tuổi rồi còn chẳng biết xấu hổ. Chị em đúng là mắt nhìn người tệ quá đi."
Bùi Hành Ngộ cười khẽ, "Hoàng Tuyền kém gì em trong việc chọn vợ hả?"
Vừa thoát được một cái hố, trước mặt Cận Nhiên lại xuất hiện vực sâu. Hắn hít một hơi, thò tay nhéo ngay một cái vào mông anh,
"Anh cố ý gài em đúng không?"
"Đừng có lộn xộn." Bùi Hành Ngộ gạt tay hắn, nghiêng đầu nhìn Bùi Yên đội mũ rơm cùng A Lạc trồng cây ngoài kia, khẽ cười, "Trước kia chẳng phải chính em cứ mở miệng 'em gái anh, em gái chúng ta', còn đi đút lót để nó nói đỡ vài câu đấy à. Giờ người đến tay rồi lại bắt đầu coi con bé thành bóng đèn hả?"
Cận Nhiên ôm eo anh, đưa mắt nhìn ra ngoài. Lúc Bùi Yên quay đầu lại, hắn còn phất tay chào, "Không phải ghét bỏ, chỉ là thấy anh luôn lo cho nó, ít nhiều cũng thiệt cho em đó chứ. Hồi trước dì Trần với ba em dẫn con bé đi du lịch, ở nhà này... trên ban công, trong bếp, trên bàn ăn, trong phòng tắm trước gương, trong thuyền ở ao sen, còn có cây mơ trong rừng... ừm—"
Bùi Hành Ngộ liếc mắt cảnh cáo, "Em muốn chết à!"
Cận Nhiên ôm chặt eo anh, kéo lại gần, đầu lưỡi l**m vào lòng bàn tay anh, còn cố tình nhắm mắt ra vẻ mê mẩn, khẽ tạo tiếng nước.
Bùi Hành Ngộ chịu không nổi, buông tay, "Em là chó điên hay chó đực đ*ng d*c hả? Lúc nào cũng ph*t t*nh, cút xa anh một chút."
"Em ph*t t*nh? Bùi tiên sinh, bản lĩnh mê hoặc lòng người của anh đúng là không thể tưởng tượng nổi. Cả nửa sườn núi đều nghe thấy tiếng anh rồi, chim chóc còn thay anh ngượng ngùng đó."
Bùi Hành Ngộ bị hắn cãi ngược đến nghẹn lời. Hắn còn dám nói? Lúc anh cố nén tiếng, cái tên điên này tra tấn dày vò anh ra sao chẳng nhớ nữa chắc?
Ngay cả cuống sen, hạt sen cũng lôi ra tra tấn anh, còn bắt anh phải đếm từng hạt một, sai số thì lại nhét đúng bằng con số anh vừa nói. Anh chưa từng thấy ai nhiều trò dâm loạn như thế!
Sau khi chuyện của Phương Chí Hành và Vi Nghênh Hàn kết thúc, Liên bang tiến hành bầu cử. Qua sàng lọc lâu dài, vinh dự cuối cùng lại rơi xuống đầu Cận Thiệu Nguyên, người từ đầu đến cuối chỉ một lòng thích ngồi xem kịch.
Tả Phục mỉa một câu, "Quản Liên bang cho tử tế, đừng học Phương Chí Hành."
Tiêu Trì, "Chúc mừng."
Phản ứng đầu tiên của Cận Thiệu Nguyên lại là, "Mẹ nó, cái mớ rác rưởi này ném hết cho tôi?"
Bùi Hành Ngộ trầm mặc hai giây, thấy đây đúng là câu ba chồng mình sẽ nói. Cha con nhà họ Cận, tuy cách nhìn về quyền vị có khác người, nhưng suy cho cùng thì bản chất đều giống hệt nhau.
"Chỉ với cái tính cách tệ hại của ngài mà làm được Thống soái cái khỉ gì cơ, tôi thấy nên chọn người khác cho sớm chút, nhường đi cho nhẹ nhàng. Ba có thì giờ đó còn không bằng cùng với dì Trần sinh cho tôi một đứa em trai đi."
Cận Nhiên vừa nói xong liền bị Cận Thiệu Nguyên và dì Trần hai người cùng lao vào "đánh" cho một trận.
Bùi Yên đứng một bên cười khúc khích, vỗ tay cổ vũ dì Trần và ông Cận, vừa reo vừa lo lắng cho Cận Nhiên, như cái cột gió, "Dì Trần cố lên!! Anh Nhiên chạy nhanh!!"
A Lạc im lặng đứng ở một góc.
Bùi Hành Ngộ nói, "Vị trí Thống soái không phải chuyện dễ đâu, nhưng tôi tin ngài không giống như Phương Chí Hành hay Vi Nghênh Hàn. Lời Cận Nhiên nói tuy hơi vô lý, nhưng cũng có ý tốt. Chỗ đó ai cũng nhòm ngó, sơ suất một chút là rơi xuống vực sâu không đáy, mong ngài hết sức cẩn trọng."
Cận Thiệu Nguyên đánh Cận Nhiên cho hả giận xong thì cũng nguôi, "Tôi biết, tôi cũng không định ngồi vào cái ghế đó. Nói thật thì người có tư cách và phù hợp nhất để làm Thống soái chính là cậu, chỉ là......"
Bùi Hành Ngộ mỉm cười, nhìn ra cửa sổ mấy người bận rộn ngoài sân đất lấm lem, "So với việc làm Thống soái, tôi thích được làm người bên cạnh của Cận Nhiên, cùng cậu ấy chiến đấu, cùng sinh cùng tử."
Cận Thiệu Nguyên gật đầu, liếc ra ngoài cửa sổ rồi quay lại, "Cái thằng nghịch tử này tính khí không tốt, như pháo nổ dễ bốc cháy, lại không biết kiêng nể lời nói. Khi nó giận thì nhượng bộ một chút, nó ăn mềm chứ không ăn cứng, cậu mềm mỏng dỗ nó, nó sẽ đem cả tim gan ra cho cậu."
Bùi Hành Ngộ hiểu ý, "Một khi tôi đã chọn, cậu ấy muốn cái gì tôi cũng sẵn sàng đem đến cho cậu ấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!