"Tư lệnh, ngài không thể ở lại một mình!"
***
Cận Nhiên vốn đã kiêu căng khó thuần, cự tuyệt dứt khoát, "Không thèm nợ anh ân tình, tôi thà đi quét nhà vệ sinh còn hơn."
Bùi Hành Ngộ và Bộ Ngu ném cho hắn một cái thang nhưng hắn không chịu xuống, cũng có chút tức giận, "Nếu cậu không muốn thì quay lại tàu ngay, quay lại Tử Vi Viên dọn nhà vệ sinh trong ba tháng!"
Cận Nhiên cúi đầu chế nhạo, rồi lại ngẩng đầu và chào nghiêm với Bùi Hành Ngộ, "Tuân lệnh, chỉ huy!"
Bùi Hành Ngộ có thể nhìn thấy bóng lưng thẳng tắp cao ngất của hắn, ở ngay trung tâm trạm trung chuyển trước nhiều người như vậy nhận hình phạt đi quét nhà vệ sinh, bất luận thế nào cũng là đang vũ nhục hắn.
Hơn nữa, Cận Nhiên rất ngang bướng mà chấp nhận.
Mạc Lỗ cho rằng chưa đủ, dọn nhà vệ sinh là xong rồi? Chẳng lẽ không còn hình phạt nào nghiêm khắc hơn, hơn nữa quay về Tử Vi Viên rồi hắn ta cũng không nhìn thấy.
"Bùi tư lệnh."
Vừa mở miệng Bùi Hành Ngộ đã ngắt lời hắn ta, dùng ánh mắt lạnh như sống dao hỏi, "Trung tá Mạc Lộ, tôi đã trừng phạt người của mình rồi, vậy chuyện anh đánh người của tôi phải tính sao đây?"
Sắc mặt Mạc Lộ cứng đờ, "Ý anh là gì?"
"Trung tá," Bùi Hành Ngộ dừng một chút, lạnh giọng, "Anh còn chưa đủ tư cách để nói chuyện cùng tôi, gọi Liên Kính Phong tới đây!"
Bộ Ngu ở bên hít một ngụm khí lạnh, thầm nghĩ, Bùi tư lệnh, khẩu khí của ngài cũng quá lớn rồi, đừng nói có thể hay không thật sự đem chỉ huy của Quân đoàn 11 tới đây, cho dù là thật thì chuyện này cũng không đủ làm cho Liên Kính Phong tự mình phải tới, cùng cấp bậc với ngài đại khái phải là tư lệnh Mai Phổ đầy nhiệt huyết kia kìa
Mạc Lộ nghe tới Liên Kính Phong thì có chút bối rối, nếu bộ trưởng tới thì anh xong rồi, sắc mặt liền trắng bệch, "Chẳng qua là vài quyền đánh đấm mà thôi, anh đừng quá bao che khuyết điểm là được! Nếu... nếu đã phạt Cận Nhiên xong, chuyện này tôi cũng không so đo với mấy người nữa, về sau quản thuộc hạ cho tốt đi!"
Bùi Hành Ngộ nói, "Anh chắc chắn?"
Mạc Lỗ không cam lòng gật đầu, "Quên đi, là tôi xui xẻo."
Quân nhu đã được vận chuyển xong xuôi, Ôn Dư dùng hệ thống truyền tin báo lại cho Bùi Hành Ngộ, anh quét mắt qua Mạc Lỗ lần cuối rồi xoay người rời đi.
Bộ Ngu bước nhanh theo sau, nói, "Tôi thấy chuyện hôm nay Cận Nhiên quá nửa không cần chịu trách nhiệm, cậu ta nói sẽ đi dọn nhà vệ sinh khẳng định là nói trong lúc tức giận, cậu vậy mà lại thực sự đi phạt cậu ta, cũng quá không nể mặt rồi."
Bùi Hành Ngộ nói, "Tôi hôm nay phạt Cận Nhiên không phải vì sợ Mạc Lỗ báo cáo, cũng không phải kiêng kị Quân đoàn nào, là cậu ta động thủ trước nên chuyện này phải phạt. Còn Liên Kính Phong là cái thứ đồ gì, cũng xứng gây ảnh hưởng tới quyết định của tôi sao?"
Bộ Ngu trong lòng thầm nói, tất nhiên là không xứng.
Toàn bộ Tinh tế Liên Bang vì lão nhân gia ngài mà đặc biệt thiết lập một tổ chức quản chế, ngày nào đó ngài có bất kỳ dấu hiệu khác thường nào sẽ lập tức phong tỏa quyền hạn, còn có cả hàng loạt điều lệ trừng phạt khác.
Đãi ngộ này của lão nhân gia ngài trên dưới ba ngàn năm ánh sáng tìm khắp từ Hoắc Nhĩ cho tới Tinh tế Thiên Lang cũng không có người thứ hai.
"Tư lệnh." Ôn Dư vừa thấy Bùi Hành Ngộ tới, lập tức chào hỏi, "Cận Nhiên làm sao vậy? Cái vẻ mặt này là do vừa xô sát đánh nhau đúng không?"
Bùi Hành Ngộ không trả lời, chỉ nói, "Trờ về Tử Vi Viên."
Ôn Dư gật đầu, "Vâng."
Bộ Ngu đưa mắt liếc xung quanh không gian trong tàu, tìm một chỗ trống trong phòng để nằm, anh cũng không rảnh rỗi đi thách thức bản thân với áp suất trong tàu, ngủ một giấc liền có thể đến Tử Vi Viên rồi.
Bùi Hành Ngộ đi tới đứng cạnh Ôn Dư, nhìn cậu khởi động cơ giáp, không biết suy nghĩ cái gì, Ôn Dư nghiêng đầu lướt vừa nhìn qua phòng tàu vừa nhìn Bùi tư lệnh, cứ luôn cảm thấy sắc mặt anh hiện tại rất khó coi.
Trương Châu còn không dám bước vào phòng, chỉ nói nhỏ, "Tư lệnh."
"Ừ?"
"Cận Nhiên... bởi vì bọn họ xúc phạm tới Tử Vi Viên chúng ta..." Trương Châu nhìn khuôn mặt Bùi Hành Ngộ, rụt cổ không dám nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!