Chương 12: Đánh người

"Mày là cái thá gì, mày cũng xứng để nói Bùi Hành Ngộ có lỗi."

***

"Yo, chằng phải người của Tử Vi Viên sao?"

Cận Nhiên đi ra tìm nước rửa mặt, không gian trong tàu thực sự khiến hắn buồn bực khó chịu, kết quả vừa mới tới cửa liền đụng phải người này, vốn đang định nói lời xin lỗi, bỗng nhiên lại nghe được một tiếng châm chọc đầy mỉa mai thế này.

Cận Nhiên ngẩng đầu.

"Nhìn cái gì? Đụng phải người khác không biết xin lỗi hả?" Người đi đầu mặc quân trang thống nhất màu xanh của Hoắc Nhĩ, trước ngực có một chiếc huân chương màu bạc, đó là chiến công đạt được khi trải qua trên chiến trường.

Cận Nhiên rất nhức đầu, lại buồn nôn, mất kiên nhẫn nói, "Xin lỗi, nhường đường một chút."

Người đàn ông không chịu buông tha cho hắn, vươn tay cản lại, "Hả? Chỉ thế xong đi? Tất cả binh lính của Tử Vi Viên đều không có quy củ như vậy sao? Đụng phải người khác liền qua loa lấy lệ xin lỗi thì xong sao?"

Cận Nhiên hỏi anh, "Anh muốn thế nào?"

Người đàn ông nghiêng đầu mỉm cười, lập tức một người từ phía sau bước tới, ngang ngược lên tiếng, "Cúi đầu xuống xin lỗi Trung tá Mạc Lỗ của chúng tôi, nói xin lỗi đó biết chưa, xin lỗi cái gì, quy củ thế nào?"

Nơi này là trạm trung chuyển trong tinh tế không gian, vô số phi thuyền, chiến hạm ở lại đây quá độ hoặc áp giải quân nhu tiếp viện, người của các Quân đoàn lớn cũng sẽ dừng ở đây một lúc.

Mạc Lỗ cũng đồng bọn nhướng mày nhìn Cận Nhiên, thấy sắc mặt hắn tái nhợt liền cố ý chặn đường, "Nói, nói xong tôi cho cậu đi."

Cận Nhiên lười biếng chẳng muốn nói chuyện với họ, đưa tay gạt người ra, "Qua một bên hóng mát đi."

Mấy tên cấp dưới lập tức vậy quanh trước mặt và sau lưng Cận Nhiên, Mạc Lỗ ở phía sau hắn, nói, "Thuộc hạ của Bùi Hành Ngộ chỉ biết trốn chứ không biết chịu trách nhiệm à? Ha ha ha đúng là trưởng quan ra sao thì thuộc hạ như vậy, hèn nhát."

"Này, cậu có biết trưởng quan của mình là một kẻ hèn nhát hay không? Anh ta đã bỏ đồng đội của mình để chạy trốn đấy, bây giờ lại tiếp quản Tử Vi Viện. Tương lai nói không chừng cũng bỏ lại các cậu rồi chạy đi thôi, liệu anh ta có mang theo cậu không nhỉ?"

Cận Nhiên nhíu mày.

Mấy tên lính cùng nhau cười rộ lên, "Bùi Hành Ngộ là cái thứ trưởng quan gì chứ, quyền chỉ huy Tử Vi Viên mà anh ta giành được căn bản không phải do nguyên soái ủy nhiệm, anh ta chính là trộm lấy!"

"Một kẻ phản bội, ai dám giao quyền cho anh ta, vạn nhất anh ta lại lâm trận bỏ chạy thì sao, ha ha ha."

Từng tiếng chế nhạo truyền vào trong tai, dần dần có không ít người vây quanh, nhưng đa số là bàng quan tới xem trò vui, không có ý định tham dự.

Bởi vì liên quan đến Bùi Hành Ngộ, người của Tử Vi Viên ở Hoắc Nhĩ bị đối xử tương đối kém, mấy người này cũng bởi vì thấy Cận Nhiên mặc trên người quân trang hắc sắc độc nhất của Tử Vi Viên nên mới tới mở miệng muốn gây chuyện.

Cận Nhiên mới từ trong tàu đi ra, áp lực vừa mới chuyển tiếp khiến sắc mặt hắn trắng bệch, vừa nhìn nhất định là một trái hồng mềm.

"Bùi Hành Ngộ cũng thật không biết xấu hổ, anh ta xứng đáng là một tội nhân thiên cổ, vậy mà còn mặt mũi làm chỉ huy của Tử Vi Viên, không biết dùng thủ đoạn gì để trèo lên được vị trí đó, nói không chừng..."

Cận Nhiên nhắm hai mắt, năm ngón tay siết chặt, muốn đánh chết đám người này, nhưng như vậy có lẽ Bùi Hành Ngộ sẽ lại càm ràm không thôi, quên đi.

"Dáng dấp của Bùi Hành Ngộ trông cũng ngon ấy chứ, coi như anh ta có là một Alpha cũng .... đệt!!!" 

Cận Nhiên trong nháy mắt xoay người, hạ một cú đấm nhằm thẳng mặt tên kia khiến đầu hắn lệch hẳn sang một bên, nửa khuôn mặt tê liệt.

Mạc Lỗ phản ứng rất nhanh, tránh được cú đấm tiếp theo của Cận Nhiên, lập tức siết tay phản đòn, nện một quyền lên gò má Cận Nhiên,  Cận Nhiên cũng không tránh tùy cho Mạc Lỗ ra tay, nhưng khi xuống tay quyền kế tiếp so với Mạc Lỗ còn ác liệt hơn!

Mạc Lỗ bị đạp ngã lăn trên mặt đất, chỉ thấy Cận Nhiên duỗi tay từ trên hông hắn lấy ra một con dao găm, rút lưỡi dao ra khỏi vỏ, đầu mũi dao ghim ở phía trước mũi Mạc Lỗ cách nửa tấc.

Mạc Lỗ hoảng hốt đưa tay định đoạt dao, lại bị Cận Nhiên nhấc đầu gối cho một thụi vào bụng, đau đến hít ngụm khí lạnh.

Cận Nhiên cười gằn, "Mày là cái thá gì, dựa vào mày cũng xứng để nói anh ta có lỗi."

Mạc Lỗ nhìn con dao găm sắc bén có thể chém sắt như chém bùn trước mặt, đó là thứ bảo bối tên này mua được ở chợ Quỷ, một dao này dâm xuống thì xong rồi, hắn lúc này mới luống cuống, "Cậu đừng... Cậu đừng có xằng bậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!