"Đừng có nhịn, cười đi, cười thoải mái."
***
Bùi Hành Ngộ bởi vì quán tính mà đập vào người Cận Nhiên, kéo theo cái giá bên cạnh cũng đổ xuống, Cận Nhiên theo bản năng bảo vệ anh, lại trong nháy mắt tức tốc đem anh đẩy ra một cách đầy ghét bỏ.
Cửa phòng chậm rãi đóng lại.
Pheromone của Cận Nhiên bị dao động mạnh, Bùi Hành Ngộ cũng bị luồng Bạch xạ hương kia k*ch th*ch làm cho hơi chóng váng, cảm giác được ý thức của hắn có chút không ổn, anh khẽ cau mày, đưa ngón tay tới bên miệng hắn, "Cận Nhiên, há miệng."
Cận Nhiên kịch liệt mơ hồ, theo bản năng nghe lời anh há miệng, Bùi Hành Ngộ thúc động pheromone để Cận Nhiên hấp thụ một ít qua máu, giúp hắn tự điều chỉnh lại pheromone của mình.
Vừa rồi hắn bảo vệ anh một chút, đó là phản ứng theo bản năng, không hề có sự toan tính, tuy rằng mở miệng là đòi ly hôn, nhưng khi nguy hiểm lại là người xông tới bảo vệ người khác.
Bùi Hành Ngộ khẽ cụp mắt xuống.
Cận Nhiên theo bản năng đuổi theo mùi Lan hoàng thảo, đầu lưỡi cuộn lấy đầu ngón tay để hút máu, ý thức dần dần trở nên hòa hoãn, Bùi Hành Ngộ mặt không biến sắc đem tay rút ra.
"Cậu ổn không?"
Cận Nhiên đầu toát mồ hôi lạnh, nghiễm nhiên lại bị cái áp lực đột ngột này làm cho loạng choạng, cổ tay bị Bùi Hành Ngộ đập cho đỏ bừng, khóe mắt cũng trầy xước.
"Không sao." Cận Nhiên gắng gượng chống lại cảm giác buồn nôn và cơn đau như bóp nát mọi dây thần kinh ở tứ chi, trên gương mặt cố ra vẻ bình tĩnh.
Bùi Hành Ngộ biết hắn đang mạnh miệng, tự tay vỗ vỗ lưng hắn mấy cái, nhắc nhở, "Nếu cậu cần, tôi có thể giúp."
"Nực cười." Cận Nhiên nghiêm mặt, vươn tay xoa xoa lỗ tai đang kêu ù ù, không muốn tỏ ra yếu thế, cường ngạnh mà chống đỡ, "Đẩy thêm hai cấp áp lực cũng không sao."
Bùi Hành Ngộ nói, "Đẩy mạnh gia tốc áp lực thêm hai mức tôi cũng không chịu nổi, đừng hồ nháo."
"Anh không chịu nổi nhưng tôi..." Cận Nhiên cảm giác dưới mũi nóng lên, ngay sau đó một cỗ mùi tanh ấm nóng từ từ chảy xuống, hắn vươn tay chạm một cái liền lập tức chảy máu mũi.
Bùi Hành Ngộ đưa cho hắn một chiếc khăn tay, "Lau đi."
Cận Nhiên nhận lấy, lập tức ngẩng đầu, "Trong lòng anh kỳ thực đang chế nhạo tôi đúng không?"
"Không có." Bùi Hành Ngộ nhìn vẻ "dữ tợn" của hắn, lắc đầu nín cười.
"Tốt nhất là không phải." Cận Nhiên lau mũi, hơi ngửa đầu lên để cầm máu, nhưng Bùi Hành Ngộ lại bất ngờ ôm đầu hắn lại, "Đừng ngửa lên, sẽ làm máu chảy ngược xuống."
Cận Nhiên che mũi đưa tay hất anh ra, toàn bộ đều không muốn cho anh thấy bộ dạng hiện tại của mình, mất mặt.
"Anh đừng mơ tưởng lấy việc này ra uy h**p tôi, cũng không cho anh nói ra!" Cận Nhiên đột ngột nắm lấy bả vai anh, biểu cảm hung tợn nói, "Nghe rõ không hả?"
Bùi Hành Ngộ bị hắn nửa ngồi nửa quỳ túm lấy, lại nhìn dáng vẻ hắn siết chặt khăn tay xoa xoa mũi, nhịn cười nói, "Đây là đang dọa dẫm cấp trên sao?"
"Đừng có nhịn cười, cười đi, cười thoải mái." Cận Nhiên ngồi khóa chân, đem khăn tay ném qua một bên, vẻ mặt khó chịu.
Bùi Hành Ngộ cũng không biết có phải vì hành động xua tay cam chịu của hắn hay không, thực sự bật cười, đuôi mắt gấp lại, cả người hiện lên một quầng sáng nhu hòa hiếm thấy.
Mùi Lan hoàng thảo và mùi Bạch xạ hương tràn ngập trong phòng, nhiệt độ bỗng nhiên tăng lên cực điểm, Cận Nhiên hơi sững sờ nhìn Bùi Hành Ngộ vài giây, l**m l**m răng nanh muốn cắn anh một cái.
Máu vừa mới ngừng giờ lại chảy ra.
Cận Nhiên quay phắt đầu lại, che đi.
"Ha Ha....."
Nếu như vừa rồi vẫn còn khắc chế không cười, hiện tại liền thực sự bị chọc cho phát cười, Cận Nhiên hưng tợn liếc anh cháy mắt, "Cười nữa tôi g**t ch*t anh!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!