Chương 10: Tránh hôn

"Cánh cửa đóng chặt, hai người đồng thời bị nhốt vào trong"

***

Cận Nhiên vốn dĩ chính là loại người không bao giờ biết an phận thủ thường, công khai ngỗ nghịch so với công khai xu hướng tính dục đối với hắn mà nói bình thường hơn nhiều.

Từ năm mười sáu tuổi, Bùi Hành Ngộ lần đầu gặp mặt đã biết hắn là cái loại khùng điên thích đi sinh sự, dám một cước đá văng cửa phòng của bộ trưởng tác chiến Quân đoàn 7, tùy tiện ngồi gác chân lên bàn không coi ai ra gì, khiến ba ruột tức tới nổ phổi.

Hắn vô cùng phản cảm với cuộc hôn nhân do ba mình sắp đặt, hiện tại sau năm năm, trong lòng vẫn chán ghét như cũ.

Hắn cảm thấy Bùi Hành Ngộ và Cận Thiệu Nguyên đều đang cùng nhau tính kế mình.

"Cận Nhiên, nếu tương lai cậu không nghĩ tới việc ở lại Quân đoàn, nếu cậu tới chỉ vì muốn ly hôn với tôi thì cậu hãy thành thật sống ở Tử Vi Viên ba năm. Giả sử cậu có một chút mong muốn làm quân nhân, tôi hi vọng cậu không vì hận thù với tôi mà hủy hoại chính mình."

Cận Nhiên khẽ cau mày, "Đừng mẹ nó đứng đấy rồi đoán mò nội tâm của tôi."

Bùi Hành Ngộ không vì những lời th* t*c này của hắn mà nổi giận, vẫn bộ dạng giếng cạn không gợn sóng, "Tôi không phải đang đoán mò nội tâm cậu, cậu ở trường quân đội, có thành tích tốt nghiệp cao như vậy, chắc hẳn không phải vì ghét bỏ ba mình."

Cận Nhiên hung hăng bóp lấy cổ Bùi Hành Ngộ, cơ hồ khiến anh không thở nổi, hằn học nói, "Tôi cảnh cáo anh đừng có thăm dò tôi, tôi vào trường quân đội chính là bởi vì muốn ly hôn, anh tốt nhất thức thời một chút, mau chóng cùng tôi tới cục dân chính Tinh tế làm thủ tục ly hôn, bằng không tôi sẽ giết anh."

Bùi Hành Ngộ hô hấp khó khăn, nhưng không dãy dụa, chỉ nhàn nhạt nhìn vào tròng mắt màu xám bạc của hắn, Cận Nhiên bị anh nhìn đến phiền, càng dùng sức siết chặt khớp tay, "Có ly hôn hay không?"

Bùi Hành Ngộ trợn mắt, hít thở không thông, khó khăn mấp máy môi, khẽ nói, "Không... ly."

Cận Nhiên bắt đầu cáu kỉnh, buông tay ra đẩy anh một cái, nhìn anh chống đỡ mép bàn, sắc mặt trắng bệch ho khan dữ dội, đuôi mắt bị phản ứng sinh lý làm cho ướt át đỏ bừng.

Cận Nhiên bị giọt nước ẩm ướt bên khóe mắt kia làm cho khó chịu không ngớt, lông mi run rẩy cùng vệt đỏ nơi đó thoạt nhìn vô cùng chói mắt, "Tôi đem anh b*p ch*t anh cũng không phản kháng, con mẹ nó anh có bệnh hả, không phải anh đánh nhau giỏi lắm à?"

Bùi Hành Ngộ thở chậm, cụp mắt không nói, nhất thời mặc kệ dáng vẻ điên loạn của hắn.

Cận Nhiên nhìn anh, đột nhiên xông tới kéo anh về phía mình, tức tốc Bùi Hành Ngộ quay đầu, một đôi môi ấm nóng cũng vừa lúc chạm lên da thịt sau cổ anh.

Cận Nhiên cố ý thăm dò, còn tưởng anh không biết né tránh, bây giờ mới hiểu, anh không tránh đánh, thế nhưng biết tránh hôn.

Làn da dưới môi trơn mịn mỏng manh, mang theo mùi hương như có như không của Lan hoàng thảo, dường như còn cảm giác được mạch đập nơi đó đang nảy lên.

Cận Nhiên nhịn không được mà cắn xuống, dùng răng nanh cọ cọ hai cái, khiến cho Bùi Hành Ngộ phải cau mày, nắm cổ tay đẩy vai hắn ra.

"Muốn đánh đúng không, đánh xong rồi thì cút ra ngoài."

Lồng ngực Cận Nhiên như bị châm lửa, đứng bật dậy khiến chiếc ghế ngã ngược ra sau, đĩa bánh đậu vàng kia cũng rơi tứ tung văng đầy lên mặt đất.

Bùi Hành Ngộ thờ dài một hơi, rót một cốc nước làm trơn cổ họng khô khốc, đưa tay sờ sờ cái gáy vừa bị hắn cắn cho đau nhói.

Độc Uyên rốt cuộc cũng được một lần quét rác, hưng phấn phát ra tiếng vù vù, từng chút một dọn dẹp sạch sẽ những mảnh vụn của bánh trên sàn.

Bùi Hành Ngộ không chịu được nữa, cau mày nói, "Độc Uyên, dọn dẹp sạch sẽ là tốt rồi, không cần l**m nhiều lần như vậy, cậu là người máy, không phải cây lau nhà."

Độc Uyên ủy khuất ậm ừ , "Vâng, tư lệnh."

Bùi Hành Ngộ không đành liếc nó một cái, nói nó canh cửa, sau đó xoay người vào phòng nghỉ ngơi một lúc.

**

Tống Tư Thâm là một cậu nhóc ít nói, ngoài huấn luyện ra thì ngủ cả ngày, cậu được Bùi Hành Ngộ đánh giá rất cao, Cận Nhiên giận chó đánh mèo nhìn cậu nhóc liền cảm thấy có chút thần kinh.

Cận Nhiên thuận tay đem một khối bánh hoa hồng trong túi cho cậu, "Ca ca thưởng cho mi."

Tống Tư Thâm không nhận, theo thói quen lãnh đạm, không biết cách nói chuyện và tiếp nhận thiện chí của người khác, "Đã bảo rồi, tôi không ăn mấy mấy thứ bánh dành cho con gái."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!