"Cậu đánh thắng được tôi không?"
***
"Thiết bị truyền tin kết nối thất bại!"
"Khóa mở năng lượng dự phòng vô hiệu lực, xin thử lại!"
"Hệ thống mất khống chế, khởi động lần nữa thất bại, mất liên lạc với trạm điều khiển mặt đất, tích tích tích !!!"
Âm thanh máy móc của điện tử lạnh như băng bỗng im bặt, tiếp sau đó một chuỗi sóng âm sắc nhọn chói tai đâm thẳng vào như muốn xé rách màng nhĩ, đèn báo động đỏ rực điên cuồng nhấp nháy.
"Bùi thiếu tướng, chiến hạm của chúng ta đang gặp phải một đợt công kích không xác định được, năng lượng dự trù không thể kích hoạt được nữa, cứ tiếp tục như vậy sẽ chỉ có một kết cục hạm hủy nhân vong*!"
"Bùi thiếu tướng, kiểm tra đo lường phát hiện mạng lưới không gian của chiến hạm đã bị nhiễu sóng! Không thể thiết lập lại liên lạc với Tinh tế Liên bang để yêu cầu chi viện lần nữa! Làm sao bây giờ?!"
"Bùi thiếu tướng! Chiến hạm đang rơi tự do ở trạng thái khẩn cấp, màn hình điều khiển không còn hoạt động!"
**
Trong phòng điều khiển sạch sẽ không một hạt bụi, xuất hiện một gương mặt lạnh lẽo bị cánh tay robot vững vàng chế trụ ở trên ghế, hai cánh tay gồng lên nổi đầy gân xanh, mu bàn tay trắng bệch đến đáng sợ.
Anh nhắm nghiền mắt, dường như đang phải trải qua một giấc mơ khủng khiếp khiến trên trán ướt đẫm mồ hôi lạnh, đôi môi tái nhợt không chút huyết sắc, hô hấp đặc biệt dồn dập, hai tay vùng vẫy đập lên cánh tay người máy, phát ra tiếng vang trầm đục nặng nề.
"Tích!" Sau một tiếng cảnh báo, anh bỗng chốc mở to mắt, ngực phập phồng kịch liệt, hai mắt co rút run rẩy nhìn ánh sáng trên trần khoang, đồng tử đen kịt như hố sâu vũ trụ không thể thấy đáy.
Anh nhắm mắt lại để thích ứng với ánh đèn hơi chói, ra lệnh, "Độc Uyên, mở khóa tay."
"Cánh tay robot, đã mở khóa." Âm thanh máy móc vang lên, anh nhấc tay ấn ấn thái dương, lấy con chip màu xanh gắn giữa trán xuống, đứng dậy sửa sang quân trang bị làm cho nhàu nhĩ.
Ký ức trong con chip đã được anh mở ra vô số lần, nhưng tới tới lui lui vẫn chỉ là những kí ức trước khi tàu Thiên Kỷ phát nổ, bất luận k*ch th*ch tiềm thức bao nhiêu lần, anh đều không thể nhớ thêm được gì nữa.
Anh như bị niêm phong toàn bộ ký ức kể từ sau thời điểm đó.
"Bùi tư lệnh, có tiến hành phong ấn ký ức hay không?"
Bùi Hành Ngộ lạnh nhạt đáp, "Không cần."
Người máy chung quy không phải là người thật, không hỏi thêm nhiều lời dư thừa, sau khi Bùi Hành Ngộ khước từ, người máy đúng giờ nhắc nhở một chút, "Bùi tư lệnh, bây giờ là 10 giờ đúng, xin hỏi có muốn kết nối liên lạc với Tinh tế Liên Bang hay không?"
Động tác chỉnh lý cổ tay áo của anh chậm lại, " Yêu cầu kết nối."
"Tích" Người máy xoay một vòng, biến thành một cái giá đỡ, nâng máy truyền tin cỡ lớn lên, "Tổng tư lệnh Bùi Hành Ngộ của tàu Tử Vi Viên yêu cầu kết nối liên lạc với văn phòng Tinh tế biên bang, xin vui lòng chờ trong giây lát..."
Bùi Hành Ngộ yên lặng đứng trước máy truyền tin, mặt không biểu tình nhưng mí mắt hơi rủ xuống, từ khi anh bắt đầu tiếp nhận K7 cũng chính là lúc Tinh tế Liên Bang đổi tên hạm đội thành Tử Vi Viên, yêu cầu 10 giờ hằng ngày đều phải kết nối liên lạc với liên bang, nếu không sẽ lập tức đóng băng quyền chỉ huy của anh.
Không có nguyên nhân nào khác, chẳng qua là sợ anh tạo phản.
Bản thân Bùi Hành Ngộ từng là người lập ra số điểm cao nhất trong lịch sử Học viện quân sự Hoàng Gia với thành tích 98.5, sau khi tốt nghiệp trực tiếp tiến thẳng vào đơn vị tình báo của Quân đoàn số 8 làm việc, nhiều lần giành được chiến công, thậm chí còn được liên bang vinh danh tặng cho một trường kiếm.
Nguyên soái đầu tiên của liên bang nhận được kiếm đã qua đời, khi đó nhận kiếm cũng đã 79 tuổi, còn Bùi Hành Ngộ chỉ mới 25 tuổi đã nhận lấy thành tựu này, so ra có vẻ rực rỡ hơn rất nhiều.
Nhưng vinh dự không tồn tại được lâu, chỉ trong hai năm, anh từng là niềm kiêu ngạo của liên bang trở thành tâm bệnh của liên bang.
Chướng mắt nhìn không nổi, diệt không được, đứng ngồi không yên.
Thế sự lưu chuyển xoay vòng, lòng người khó đoán.
Máy truyền tin được kết nối, Bùi Hành Ngộ giương mắt nhìn thân ảnh xuất hiện trên màn hình, bất động chờ đầu kia lên tiếng, cả người anh tỏa ra khí chất lạnh lẽo như muốn nhắc nhở "Mau nói, nói xong thì biến đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!