Lúc tạm biệt chú chó, Doãn Ninh cứ mãi lưu luyến không rời, đi một bước lại quay đầu lại để ngó. Hạ Đình Vãn nắm tay cậu nhóc chờ đợi, mãi đến khi cô chủ của chú chó dắt nó đi khuất tầm mắt.
Bình thường thì giờ tản bộ đã đủ rồi, có thể quay về nhà. Nhưng không hiểu sao Hạ Đình Vãn và Doãn Ninh vẫn tiếp tục đi xuống chân núi, mà Tô Ngôn cũng không có ý kiến gì, vẫn im lặng đi đằng sau.
Đi một lúc, Doãn Ninh đột nhiên hỏi: "Con chó đó tên gì thế ạ?"
Hạ Đình Vãn đáp: "Anh cũng không biết nữa."
Nghe xong, Doãn Ninh khá là mất mát: "Muốn vẽ chó ghê."
Hạ Đình Vãn không khỏi cười khẽ, y dịu dàng nói: "Vậy lần sau anh lại đi tản bộ cùng Ninh Ninh nhé, nói không chừng sẽ còn gặp lại đấy. Khi đó chúng mình sẽ hỏi tên nó, lại vẽ tranh nữa, ok không?"
"Dạ." Doãn Ninh nghiêm túc gật đầu. Cậu nhóc suy nghĩ thêm một chút, lại nói thêm một câu: "Anh, vậy lần sau… Lần sau khi nào thì anh đến?"
"Chưa đầy hai tuần nữa anh lại về… Sau khi đi Thái xong anh sẽ lập tức đến tìm Ninh Ninh ngay."
Hạ Đình Vãn cảm thấy có hơi được sủng mà sợ. Lúc trước y nói cho Doãn Ninh mình phải ra ngoài thu hình chừng mấy ngày, Doãn Ninh vốn vẫn thờ ơ.
Đây là lần đầu tiên Doãn Ninh bày tỏ muốn y đến.
Lúc đến chân núi, Hạ Đình Vãn vốn định dẫn Doãn Ninh quay lại, thế nhưng khi cúi đầu y lại phát hiện Doãn Ninh đang chăm chú nhìn một cửa hàng McDonald ở phía đối diện bên đường.
Cửa hàng McDonald kia huyên náo tiếng người, rất nhiều gia đình dẫn theo trẻ con ra ra vào vào. Tiếng ầm ĩ ồn ào của trẻ con kèm theo mùi thơm gà rán thoang thoảng bay đến đây.
Hạ Đình Vãn biết Doãn Ninh nghĩ gì cũng sẽ không nói ra, thế nên y lại ngồi xổm xuống lắc lắc tay Doãn Ninh, cười hỏi: "Ninh Ninh muốn ăn McDonald sao?"
Doãn Ninh chần chừ một chút, lúc liếc nhìn phía trước cửa hàng, trong đôi mắt to toát lên một tia trông ngóng không kìm được, thế nhưng cậu nhóc lại nhỏ giọng đáp: "Anh Tử Thần nói… Không thể ăn mấy thứ thực phẩm nhiều chất béo này được."
Khi nói đến cuối câu, Doãn Ninh lại lặng lẽ nhìn Tô Ngôn một cái, rõ ràng là muốn hỏi thăm ý tứ của anh.
Nghe xong Hạ Đình Vãn bỗng cảm thấy bực dọc.
Đương nhiên y biết Ôn Tử Thần nói đúng, nhưng sinh hoạt ngày thường đâu cần chính xác nhiều đến vậy. Y cũng từng trải qua tuổi này, thế nên biết mùi vị của gà rán và khoai tây chiên có sức hấp dẫn lớn đến thế nào với trẻ con.
Lúc còn bé nhà nghèo, Hạ Trọng Dư chưa bao giờ dẫn y ra ngoài ăn cơm.
Có lúc y đeo cặp sách đi ngang một cửa hàng McDonald sẽ không nhịn được mà nhìn lén những đứa trẻ hạnh phúc trong cửa kính kia, chúng được cha mẹ nắm tay dẫn đến quầy chọn đồ ăn.
Mà y đứng ở ngoài lại lén lút chỉ – Đùi gà rán, khoai tây chiên, Coca, kem Sundae.
Lần nào y cũng chọn bốn thứ này, nhưng đến bây giờ vẫn chưa từng được ăn.
"Đúng, bình thường thì không được ăn, nhưng thi thoảng – ví dụ như hôm nay chẳng hạn." Hạ Đình Vãn xoa xoa đầu Doãn Ninh, kiên định nói: "Hai tuần nữa anh Đình Vãn sẽ không được gặp Doãn Ninh, vì thế hôm nay đồng ý dẫn Ninh Ninh đi ăn McDonald, được không nào?"
Nói xong y còn không quên ngẩng đầu nhìn Tô Ngôn, đúng hơn là trừng mắt uy hiếp Tô Ngôn một cái.
Nếu Tô Ngôn cũng dám giả vờ nói không được phép ăn thực phẩm nhiều chất béo này nọ…
Y sẽ… Mà thật ra y cũng không có cách nào khác.
Tô Ngôn đột nhiên bị lườm một cái cháy mặt, cũng thoáng ngẩn ra một chút.
Anh liếc nhìn đám đông nườm nượp ra vào trong cửa hàng rồi thấp giọng nói: "Người bên trong nhiều như vậy, liệu em có bị nhận ra không?"
"Cái này…."
Nhất thời Hạ Đình Vãn nghẹn lời. Hôm nay y ra ngoài không đội mũ và đeo kính râm, cứ tùy ý đi vào McDonald thì đúng là không ổn cho lắm, mà y cũng quên mất chuyện này.
"Để tôi dẫn Ninh Ninh vào trong mua ít khoai tây chiên. Thằng bé đã ăn cơm tối rồi nên chỉ cần ăn đơn giản một chút, sẽ không quá lâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!