Chương 129: Phiên ngoại 4

Hạ Ngôn Tây vẫn luôn ôm chặt lấy Thời Miểu, dù cậu giãy giụa thế nào cũng không buông ra, mãi cho đến khi cậu bình tĩnh lại run rẩy tựa vào ngực anh thở hổn hển.

"Miểu Miểu." Hạ Ngôn Tây vuốt ve mái tóc Thời Miểu, thở dài thấp giọng nói: "Đừng tự trách mình nữa, được không em?"

Anh sẽ rất đau lòng.

Nửa câu sau anh vẫn giấu trong lòng không nói ra miệng, có lẽ vì thấy nói ra cũng vô dụng.

Sau khi Thời Miểu xảy ra chuyện, anh luôn âm thầm tự trách chính mình. Khi đó…. Nếu anh kiên trì thêm một chút, lại nhẫn nại thêm một lần, có phải về sau mọi thứ sẽ không xảy ra không.

Nhưng chuyện tàn nhẫn nhất trong cuộc đời, chính là không hề có nếu như.

Lúc Hạ Ngôn Tây rán bít tết trong phòng bếp, Thời Miểu ôm đầu gối ngồi trên sàn nhà trước cửa sổ sát đất, xuất thần nhìn hạt mưa bụi mịn màng rơi rắc trong sân.

Thời Miểu vẫn luôn thích mưa.

Hạ Ngôn Tây nhớ cậu đã từng nói, cậu thấy sau cơn mưa thế giới trở nên trong trẻo khôn cùng, ngắm một chút sẽ thấy mình cũng nhẹ nhàng khoan khoái.

Thời Miểu rất mê đắm những thứ sạch sẽ.

Cậu hơi có bệnh sạch sẽ, nên luôn để bản thân mình thật gọn gàng xinh đẹp. Mùa hè sẽ tắm một ngày hai lần, móng tay cắt gọn ghẽ, trên người luôn có mùi hương lành lạnh thoang thoảng, luôn duy trì một khoảng cách với người xung quanh.

Lúc thân mật, Hạ Ngôn Tây luôn gọi Thời Miểu là Miểu Miểu. Miểu Miểu, như đang gọi một con mèo nhỏ.

Khi tình yêu đang thời nồng nhiệt, trong lòng anh Thời Miểu là một chú mèo trắng kiêu ngạo, luôn thích liếm lông thật sạch, không hề dễ gần gũi người khác, nhưng lại cực kỳ khiến anh say đắm.

Nhưng về sau, cũng chính anh đã lạnh lùng nói với Thời Miểu, rằng bệnh thích sạch sẽ chỉ là giả dối, chẳng phải vừa phát bệnh một cái thì mặc kệ tất cả, ai làm cậu cũng được, rằng giờ anh lại ghét bỏ cậu dơ bẩn.

Khi đó mặt Thời Miểu trắng bệch. Cậu không nói lời nào, cũng không dám nhìn anh, ngón tay vặn xoắn với nhau, dùng sức đến nỗi làn da cũng trắng bệch.

Những kí ức kia khiến Hạ Ngôn Tây cảm thấy dằn vặt.

Anh cố gắng không nghĩ thêm nữa, sau đó bày phần thịt bò bít tết rán chín bảy phần lên đĩa, lấy ngô đã được nướng trong lò vi sóng ra, lại gắp mấy miếng súp lơ xanh luộc để trang trí đĩa bít tết cùng với ngô nướng, cuối cùng rưới nước sốt tương đen nóng hổi lên trên.

Thời Miểu theo mùi thơm mà tìm tới. Lúc nhận đĩa thức ăn Hạ Ngôn Tây đưa tới, mắt cậu sáng hơn một chút.

Có lẽ là hương thơm của thức ăn lần nữa gợi lên sức sống, dường như Thời Miểu nhớ lại quá khứ, vẻ mặt cũng hiện lên một tia hoài niệm mơ hồ, nhẹ nhàng nói: "Anh Hạ, lâu lắm rồi em không ăn bít tết anh làm."

Hạ Ngôn Tây nghe xong thì tiến tới hôn môi Thời Miểu một cái.

Cơ thể Thời Miểu cứng đờ trong chốc lát, lập tức lặng lẽ lùi về sau muốn tránh né nụ hôn của Hạ Ngôn Tây.

Trong lòng Hạ Ngôn Tây bỗng thấy khó chịu.

Thời Miểu đã thay đổi rồi.

Lúc anh đón cậu từ bệnh viện trở về, mặc dù cậu cũng vô cùng ỷ lại anh, nhưng một khi hai người có động tác thân mật hơn, Thời Miểu sẽ lập tức dè dặt và nhạy cảm.

Thời Miểu của trước kia chưa từng kháng cự anh thế này.

Anh biết rõ bây giờ Thời Miểu đang ở trong trạng thái không bình thường, nhưng nhất thời vẫn không thể khống chế tâm trạng của mình, chỉ biết ôm chặt lấy Thời Miểu, mạnh mẽ nâng cằm cậu trai trong lòng mình lên.

Thời Miểu giãy giụa kịch liệt muốn đẩy Hạ Ngôn Tây ra, nhưng sức cậu không lớn, Hạ Ngôn Tây có thể thoải mái chế ngự cậu, sau đó hung hăng hôn liên tục như tuyên bố chủ quyền.

Thời Miểu giãy dụa yếu ớt dần: "Anh Hạ."

Cậu ngẩng đầu lên, trong mắt xẹt qua tia bất lực, thì thào nói: "Em bẩn lắm. Đừng hôn em, anh đừng hôn em…"

Mắt Hạ Ngôn Tây vằn đỏ. Phản ứng của Thời Miểu khiến anh cảm thấy bất lực, mà trong nỗi bất lực lại có tuyệt vọng phẫn nộ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!