Sáng sớm, Hạ Ngôn Tây làm xong việc bèn lái xe từ nội thành Melbourne về ngoại thành.
Trong cơn mưa phùn rả rích, chỉ thấy một con hươu con nghển cao cổ chậm rãi bước ngang đường. Hạ Ngôn Tây giẫm phanh lại dừng xe kiên nhẫn chờ đợi, cảnh tượng này không hề hiếm thấy ở Úc.
Con hươu hoang dã kia cũng không sợ người, nó nghiêng đầu tò mò dò xét Hạ Ngôn Tây qua cửa kính xe được cần gạt nước lau sạch sẽ.
Trong xe, Hạ Ngôn Tây lẩm bẩm: "Hi nhóc con."
Hươu con nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn về phía cửa xe, lắc lắc đôi tai mềm mại. Nhưng sau đó nó nhanh chóng mất hứng thú với Hạ Ngôn Tây, nhẹ nhàng nhảy sang bên đường, sau đó biến mất trong khu rừng.
Hạ Ngôn Tây sững sờ nhìn vệt móng dính bùn lưu lại trên đường như một chuỗi cánh hoa, sau đó lại khởi động xe.
Về đến nhà, Hạ Ngôn Tây nói với phòng khách không có ai: "Miểu Miểu, anh về rồi."
Anh vừa đi vừa nhẹ nhàng hỏi: "Em đang ở đâu thế?"
Mưa đập vào cửa sổ sát đất của phòng khách rồi chảy ngoằn nghèo xuống, trong phòng không có ai trả lời anh.
Nhưng Hạ Ngôn Tây cũng không sốt ruột.
Anh bước qua hành lang, sau đó đẩy cửa từng căn phòng, giống như đang tìm kiếm một tinh linh không tồn tại.
Mãi đến khi đẩy cửa thư phòng trên lầu hai, rốt cuộc anh mới tìm được Thời Miểu.
Thời Miểu giấu mình trong rèm cửa màu gạo sữa bay phấp phới. Đôi chân cậu thon thả, nhưng cơ thể lại khó chịu cuộn tròn trên thảm, đầu tựa vào cửa sổ thủy tinh yên lặng nhìn ra bên ngoài.
Hạ Ngôn Tây khẽ khàng bước đến, sau đó chậm rãi ôm tấm lưng mảnh khảnh của Thời Miểu.
"Anh xem, trời mưa rồi kìa…"
Thời Miểu nghiêng đầu sang chỗ khác, sau đó tựa trong ngực anh nhỏ giọng nói.
"Anh biết."
Hạ Ngôn Tây bế Thời Miểu lên như bế một em bé rồi đi ra ngoài.
Thời Miểu ngoan ngoãn tựa đầu lên ngực anh.
Cậu rất nhẹ, nhẹ đến nỗi không hề giống một người đàn ông trưởng thành, mà như một con mèo hoang nhỏ nhặt được từ bên ngoài.
Hạ Ngôn Tây nhớ, sau khi video sex bị lộ ra, lúc anh đến bệnh viện đón Thời Miểu, chỉ nhìn thấy cậu trai này đã hoàn toàn mất đi phong thái của ngày xưa, người gầy gò đến mức phá tướng. Hai má hõm xuống, xương quai xanh lộ rõ dưới lớp áo bệnh nhân, chỉ dùng đôi mắt đen láy vô hồn đờ đẫn nhìn anh.
Lúc đó tim Hạ Ngôn Tây dường như nát tan.
Anh ôm Thời Miểu đi đến phòng tắm trong căn phòng ngủ chính rộng rãi, sau đó đặt cậu ngồi trên ghế da ở trước gương trang điểm.
Thời Miểu đặt tay lên đầu gối, ngẩng đầu lên nhìn Hạ Ngôn Tây.
Hạ Ngôn Tây cúi người xuống vén hai bên tóc mai đã dài sang bên tai cho cậu, sau đó dịu dàng nói: "Chờ anh chút nhé."
Thời Miểu im lặng gật đầu.
Hạ Ngôn Tây quay người ra ngoài cầm chiếc kéo lúc nãy vừa mua về. Lúc cầm kéo đứng trước mặt Thời Miểu, anh không khỏi thấp thỏm dừng lại.
"Sao thế?" Thời Miểu mở miệng hỏi.
Hạ Ngôn Tây cười khổ lắc đầu: "Anh sợ cắt cho em bị xấu."
Thời Miểu không nhịn cười được: "Xấu cũng không sao, dù gì cũng chỉ có anh nhìn thôi mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!