Chương 127: Phiên ngoại 2. Hạ

"Tô Ngôn, chúng ta phục hôn đi."

Hạ Đình Vãn ôm chặt lấy cánh tay Tô Ngôn, ngẩng đầu lên thiết tha nói.

Tô Ngôn không đáp ứng ngay, mà nhìn Hạ Đình Vãn: "Em sẽ theo đuổi tôi chứ?"

Trong ánh mắt nghiêm túc của anh mang theo một tia ngại ngùng, lông mi khe khẽ chớp để lộ ánh sáng chờ mong.

Trái tim Hạ Đình Vãn lập tức bị đánh trúng, nhất thời không nói thành lời.

Tô Ngôn thấy y không đáp bèn cúi đầu hôn mặt y một cái, thấp giọng nói: "Theo đuổi một tháng, hoặc một tuần lễ thôi, được không em?"

Lúc này Tô Ngôn thật mâu thuẫn, anh vừa mới bá đạo ngang ngược để lộ móng vuốt, rồi lập tức lại sáp đến thân mật, nhỏ giọng thầm thì đầy mong đợi.

Đây là một mặt khác của Tô Ngôn mà y chưa từng thấy qua, trái tim y bỗng dưng tê dại vì một cảm giác ngọt ngào lạ lẫm trước nay chưa từng có.

Hạ Đình Vãn xoay người lại chủ động nằm lên người Tô Ngôn, hôn nhẹ lên môi anh rồi nói: "Em sẽ theo đuổi, theo đuổi bao lâu cũng được."

Tô Ngôn cười một cách thỏa mãn: "Đình Đình, đây là lần đầu tiên em tặng hoa cho tôi."

Anh nói xong thì duỗi tay cầm cuốn "Tuyển tập thơ Haiku cổ Nhật Bản" bìa cứng tới, sau đó lật giữa sách ra. Chỉ thấy bên trong trang sách là một đóa mai vàng rực rỡ.

"Tôi muốn lưu lại giữ cái này vĩnh viễn."

Hạ Đình Vãn cầm lấy cuốn sách kia, trang đang kẹp đóa mai vàng lại là bài haiku tả đêm tuyết đẹp của Izumi Shikibu*.

"Tuyết trong chén,

Đựng tràn ánh trăng."

*Izumi Shikibu , sinh khoảng năm 974 -976, ngày mất không rõ, Bà được coi như là thi sĩ xuất sắc nhất mà thời Heian đã sản sinh ra, là nhà thơ nữ vĩ đại nhất của nước Nhật.

Hạ Đình Vãn bỗng dúi đầu vào hõm vai Tô Ngôn không nói câu nào. Trong nỗi ngọt ngào y đang cảm nhận, dần dần nhuốm mùi xót xa khôn cùng.

Rất nhiều chuyện y vốn không nên đợi đến lúc này mới làm.

Hai người họ cưới nhau hơn năm năm, thế mà Tô Ngôn phải một mực chờ đợi, đến bây giờ mới đợi được y chậm rãi lĩnh ngộ và trưởng thành.

"Đình Đình," Tô Ngôn dịu dàng ôm lấy y, nói nhỏ: "Thật kỳ lạ, em biết không, sau khi phẫu thuật…. Tôi bỗng cảm thấy mình trở nên rất trẻ trung."

"Đây là cảm giác đã lâu lắm rồi không thấy… Mặc dù cơ thể không thể cử động được, nhưng tôi lại thấy tâm trạng mình rất nhẹ nhàng thoải mái, không còn thứ gì nặng nề đè trên vai nữa. Không chỉ vì sức khỏe, mà tôi nghĩ là vì mình đã hạ quyết tâm rời khỏi Hanh Thái. Đây có lẽ là chuyện mà tôi nên sớm làm trong cuộc đời mình. Trước đó dù tôi có nói qua với em, nhưng trong lòng vẫn có chút xoắn xuýt xem liệu đến khi khỏi bệnh rồi có nên đấu đến cùng với những cổ đông không an phận kia không, hay là cứ thật sự từ chức…"

"Mãi đến khi tôi nhìn thấy video em công khai việc mình say rượu lái xe làm người bị thương." Tô Ngôn dừng một chút rồi tiếp tục nói: "Trong nháy mắt đó, bỗng nhiên tôi không còn do dự nữa."

Hạ Đình Vãn nghe đến đây thì ngẩng đầu kinh ngạc nhìn Tô Ngôn.

"Tôi không muốn lại để cho những thứ khác chiếm giữ lấy tâm trí mình nữa. Tôi muốn đối mặt với con người thật sự của mình. Tôi sắp ba mươi bảy tuổi rồi, nhưng ngẫm lại cũng không hề già, bây giờ bắt đầu làm chuyện mình muốn làm, trải qua cuộc đời mình muốn có, hết thảy đều vẫn chưa muộn." Ánh mắt của Tô Ngôn rất êm dịu, anh nói rõ từng câu từng chữ: "Quan trọng hơn là, tôi biết em sẽ vĩnh viễn ở bên tôi, bất kể tôi là Tô Ngôn Hanh Thái hay chỉ là một Tô Ngôn bình thường.

Đình Đình, thật ra em dũng cảm hơn tôi nhiều, cũng kiên cường hơn. Ở bên em… Tôi cảm thấy rất yên tâm."

Hạ Đình Vãn lặng im nắm tay Tô Ngôn thật chặt.

Y bỗng cảm thấy đêm nay có một vẻ đẹp vô cùng trang trọng — Rốt cuộc y đã nhận được khẳng định từ Tô Ngôn.

Những lần tìm kiếm bàng hoàng, những vỡ vụn trong quá khứ đã không còn quan trọng vào giờ phút này nữa.

Y không còn là một con chim công nhỏ nghỉ ngơi dưới tán cây Tô Ngôn, không còn là một đóa hồng đầy gai nhọn.

Y là bạn đời của Tô Ngôn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!