Lâm Liên Tước đã dặn dò trước, nên một người làm đã đứng chờ sẵn dưới cổng vòm từ sớm, vừa thấy Ashley liền lên tiếng: "Có phải ngài Ashley không ạ? Sếp Lâm bảo tôi đến đón ngài."
Trong số những thương nhân Ashley từng giao thiệp, người Viễn Đông dường như sở hữu một đôi mắt và trí nhớ đáng kinh ngạc. Mỗi thương nhân đều thông thạo vài ba thứ tiếng, Lâm Liên Tước không cần giấy bút cũng có thể nhẩm tính những con số hàng ngàn hàng vạn, người làm này cũng không ngoại lệ. Tiếng đế quốc của đối phương gần như chẳng có chút âm sắc địa phương nào, dù Ashley chưa từng gặp nhưng đối phương vừa nhìn đã nhận ra anh: "Sếp đã tả hình dáng của ngài cho tôi."
Người làm vừa dẫn Ashley vào trong phố, vừa cười: "Quả là một người đẹp trai."
Kiến trúc trong phố Chu Tước chủ yếu là nhà gỗ, nhiều cửa tiệm treo rèm tre, dùng những chậu sứ men xanh trồng sen và nuôi cá chép, trên đường phố phảng phất mùi trầm hương.
Ashley để ý thấy góc mái của mỗi căn nhà đều treo một chiếc lồng chim. Lâm Liên Tước từng kể với anh, phố Chu Tước lấy chim chóc làm biểu tượng. Các hiệu buôn lớn đều nuôi một loại chim riêng của nhà mình. Trước cửa treo lồng chim của nhà nào, thì trong nhà buôn bán sản vật của nhà đó. Ví dụ như hiệu buôn Lâm Ký, chuyên nuôi chim vành khuyên mắt lục sẫm¹.
⤷1 Hay còn gọi là chim vành khuyên Nhật Bản/Zosterops simplex.
"Loài chim này ở Quảng Châu dễ nuôi lắm, ra chợ mua là có. Vậy mà sang lục địa phía Tây, nuôi con nào chết con đấy." Lâm Liên Tước không chỉ một lần than thở: "Để nuôi được chúng ở thành Alexandria này, tôi cũng phải bỏ ra non nửa gia tài đấy."
Ashley hiểu được ẩn ý trong lời đối phương, chim nuôi càng quý hiếm thì danh tiếng ở phố Chu Tước càng lẫy lừng.
Người làm dẫn Ashley rẽ vào một con phố lớn ngập nắng, hai bên đường các tiệm buôn treo đầy những lồng chim vành khuyên mắt lục sẫm.
Người làm đưa anh vào một phòng trà, lên tầng hai rồi mở cửa căn phòng cuối hành lang: "Đây vốn là nơi ở của người học việc, ngài đến gấp quá, dạo này mấy hiệu buôn trong phố lại đang có chút xích mích, nhà nào cũng canh phòng cẩn mật, không điều động thêm được người. Có chỗ nào tiếp đãi không chu toàn, mong ngài bỏ qua cho."
Tuy nói vậy nhưng căn phòng đã được chuẩn bị khá kỹ lưỡng. Bên ngoài trông kín đáo, nhưng bên trong lại thông thoáng, các mái nhà xung quanh nối liền nhau, nếu có biến cũng dễ bề tẩu thoát. Ashley đặt hành lý xuống, gật đầu: "Làm phiền rồi."
Ashley đặt hành lý xuống, gật đầu: "Làm phiền rồi."
"Sếp đã dặn, ngài Ashley là khách quý." Người làm ăn nói rất chừng mực, khẽ vén tay áo, từ tốn nói: "Khách quý đến nhà, mười tám gian hàng của Lâm Ký đều sẵn sàng nghênh đón. Ngài Ashley có nhu cầu gì, cứ việc dặn dò."
"Tôi đã nói với Lâm Liên Tước mục đích chuyến đi này rồi."
"Vâng." Người làm đáp: "Mọi thứ đã được sắp xếp ổn thỏa, xin ngài đợi một lát."
Chốc lát sau có người bưng một khay sứ vào, bên trong đựng thuốc nhuộm và nước sạch.
Một tiếng sau, Ashley thay bộ quần áo lụa xanh mà người làm mang đến, nhỏ thuốc vào tròng mắt, nhắm mắt một lát rồi từ từ mở ra.
Anh nhìn vào gương, tóc đen mắt đen, đường nét khuôn mặt đã được khéo léo chỉnh sửa, trông anh lúc này chẳng khác nào một thanh niên đến từ phương Đông.
"Ánh mắt của ngài thu lại một chút." Người làm nhắc nhở: "Những thứ khác đều ổn cả rồi."
Ashley ngẫm nghĩ rồi cụp mắt xuống. Người làm khen: "Như vậy là được rồi."
Địa điểm ẩn náu cuối cùng mà Shadrian để lại là một nhà trọ gần vườn hồng, nhưng khi Ashley đến dò la, không ngoài dự đoán người đã đi, nhà đã trống.
Các thế lực trong thành Alexandria vô cùng phức tạp, muốn tìm một người chẳng khác nào mò kim đáy bể, huống chi Shadrian xưa nay vốn độc đoán chuyên quyền, nhiều người từng hợp tác đều than phiền khó làm việc chung với y.
Nhưng Ashley có cách của mình, hay nói đúng hơn, cách của anh là một sự thật được cả lục địa phía Tây đều công nhận: Dù là tin tức gì, các thương nhân Viễn Đông chắc chắn có manh mối.
Con đường buôn bán của các đại phú thương xưa nay đều được lát bằng vàng bạc và tin tức.
Người làm Lâm Ký đưa cho Ashley mảnh giấy ghi địa chỉ: "Đây là nơi chuyên mua bán tin tức trong phố." Người làm nói: "Nhưng có những tin đáng giá ngàn vàng, không phải cứ có tiền là mua được. Ngài nhớ mang theo "dụng cụ ăn cơm" đấy."
Nếu chỉ cần tiền thì mọi chuyện đã đơn giản hơn nhiều. Ashley đứng trước một quán mì, thầm nghĩ vậy.
Anh cũng không ít lần mua bán tin tức, theo kiểu cách của người đế quốc, địa điểm giao dịch thường là ở sòng bạc hoặc chợ đen, tệ nhất cũng là một quán bar ngầm nào đó.
Vậy mà lúc này, anh đang cầm một cái bát, mặt không cảm xúc nhìn dòng người dài dằng dặc đang xếp hàng chờ ăn. Bà chủ quán một tay cầm rổ, tay kia thoăn thoắt dùng muôi trụng mì trong nồi nước nghi ngút khói, rồi thêm dưa chuột thái sợi và nước sốt.
Ashley hiểu lõm bõm tiếng Viễn Đông, xung quanh đủ thứ âm thanh xôn xao, nhưng nghe nhiều nhất vẫn là mấy câu: "không cay", "không tỏi", "không hành", hoặc "không rau mùi".
Theo chỉ dẫn mà người làm Lâm Ký đưa cho Ashley, cách gọi các loại mì khác nhau ám chỉ việc mua bán các loại tin tức khác nhau. Anh muốn hỏi thăm chuyện hệ trọng, ám hiệu là: "Cay xé lưỡi, thêm tỏi, thêm hành, cho nhiều thêm nửa bát rau mùi, ây da cảm ơn bà chủ!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!