Chương 67: Hướng về cái chết mà sống

Ngày, tháng, năm nào đó.

Khi Narcissus mang theo hoa hồng đến, trên bãi cỏ có người đang khiêu vũ.

Đó là một điệu múa về thiên nga, về con thiên nga đã chết.

Đợi đối phương nhảy xong, Narcissus bước lên bãi cỏ, đặt bó hồng xuống thảm cỏ rồi nói: "Múa đẹp lắm."

"Ngày nào tôi cũng đến đây." Người đang múa mỉm cười: "Lâu rồi không gặp, giáo sư Narcissus."

"Lâu rồi không gặp." Narcissus gật đầu với cô: "Gagarina."

Đây là một ngày xuân vạn vật hồi sinh, trời trong xanh vời vợi, gió mang theo hơi thở của biển cả, còn có hương thơm của đủ loại hoa.

Bãi cỏ rộng mênh mông, một màu xanh ngút ngàn được điểm xuyết bởi vô số hoa tươi: hoa loa kèn, hoa rum, dạ lan hương, thược dược, violet…

Dĩ nhiên, còn có hoa hồng.

Hai người đứng lặng hồi lâu, cho đến khi một tốp trẻ con mặc đồng phục chạy ngang qua, miệng líu lo ca hát.

"Bọn trẻ này từ đâu tới vậy?" Narcissus hỏi: "Chúng đang hát bài hát của Yenine à?"

"Đây là đoàn du học của Yenine." Gagarina cười nói: "Chương trình này mới có từ năm ngoái thôi. Kể từ khi hoàn thành tuyến quốc lộ Carphano, những đoàn du lịch như thế này ngày một nhiều, mà cũng được chào đón lắm."

"Vậy là đã xây xong rồi à." Narcissus chợt hiểu ra: "Tôi nhớ trước khi tôi đi Quảng Châu, mới chỉ xây được một nửa."

"Đây là lần thứ ba ngài đi Quảng Châu rồi phải không?" Gagarina hỏi: "Sau này còn đi nữa không?"

"Còn đi chứ." Narcissus mỉm cười: "Lần sau đi, có lẽ sẽ không về nữa."

Gagarina hơi sững người, nhưng vẻ mặt lại chẳng mấy ngạc nhiên. Cô gật đầu: "Trước khi đi, xin hãy ghé chỗ tôi ngồi chơi."

"Đương nhiên." Narcissus đáp: "Dạo trước tôi có đến thăm Vladimir, cậu ấy nhờ tôi gửi lời hỏi thăm cô."

"Tôi rất khỏe." Gagarina nói: "Sức khỏe của cậu ấy thế nào rồi? Bệnh đã khỏi chưa?"

"Bệnh tật do chiến tranh để lại, e là khó mà chữa khỏi hoàn toàn." Narcissus nói: "Lần này tôi đến mang cho cậu ấy ít thuốc bắc, hy vọng có tác dụng."

Gagarina trầm ngâm một lát: "Thành phố Alexandria cũng có vài thầy thuốc giỏi… nhưng, cậu ấy có chịu đến không?"

"Dĩ nhiên là không." Narcissus ôn tồn phủ nhận.

Gagarina nghe xong, nhất thời im lặng.

Bãi cỏ xanh mướt từ chân họ trải dài đến tận chân trời không một gợn mây. 

Bãi cỏ này từng là vườn hồng của giáo hội Thần Dụ, sau này khi cải tạo, các nước đã thống nhất quyết định gieo hạt cỏ khắp nơi đây.

Gieo xuống cùng hạt giống, còn có tro cốt của các chiến sĩ từ khắp các quốc gia.

Từ đó, mỗi độ xuân về đều có người từ vạn dặm xa xôi tìm đến, đặt đầy hoa tươi trên bãi cỏ.

Một lát sau, Gagarina lên tiếng: "Tôi nhớ không lầm thì năm nay Vladimir đã nhận huân chương phải không?"

"Đúng vậy." Narcissus đáp: "Cậu ấy vốn muốn tôi đến dự lễ, còn đặc biệt viết thư nữa." Nói rồi anh lắc đầu lia lịa: "Tôi mà đến đó, khéo người ta lại tưởng nhầm tôi là cha hay ông nội của cậu ấy mất… đáng sợ thật, nhận được thư xong là tôi lập tức dời ngày về muộn nửa tháng."

Gagarina bật cười thành tiếng: "Bây giờ ngài vẫn phong độ lắm, thưa giáo sư."

Narcissus dịu dàng nhìn cô: "Cô vẫn rất xinh đẹp, Gar."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!