Trên không trung, Shadrian và "nó" ngồi đối diện.
"Thầy." Nó nói: "Anh đến rồi."
"Cậu đừng đóng giả Vladimir nữa." Shadrian vắt chân, lười nhác nói: "Quá nhiều sơ hở."
"Nhưng anh rất nhớ cậu ấy, đúng không?" Nó nghiêng đầu nhìn Shadrian: "Từ những ký ức mà tôi tiếp nhận được, anh nhớ cậu ấy đến sắp phát điên rồi."
"Ngữ pháp sai rồi." Shadrian sửa lại cho nó: "Tôi điên từ lâu rồi."
Nó ngẫm nghĩ một lát, rồi thừa nhận: "Phải, anh nói đúng."
Tiếp đó, nó lại hỏi: "Anh bắt đầu phát điên từ khi nào?"
Shadrian: "Đằng nào đêm cũng còn dài, hay là cậu thử đoán xem?"
Nó: "Anh muốn được xét xử ư?"
"Cậu cứ thử xem." Shadrian cười, thờ ơ đáp: "Thử xem cậu có đủ tư cách xét xử tôi không."
Nó nhắm mắt lại, trông như đang suy nghĩ.
Một lát sau nó mở mắt, đôi mắt xanh thẳm nhìn chằm chằm vào Shadrian.
Lúc này màu mắt của nó dường như hơi sẫm lại.
Nó cất lời: "Xét theo huyết thống của anh, tôi thấy anh vốn dĩ đã điên rồi."
"Nhưng có người đã kích động sự điên rồ của anh, khiến anh bắt đầu tức nước vỡ bờ, vì vậy nhiều lúc anh trông lại giống như một người bình thường, hay nói cách khác là một kẻ điên hấp dẫn."
Nó nhìn kỹ Shadrian, đánh giá: "Tôi thấy sự điên rồ của anh chia làm bốn giai đoạn."
Shadrian chắp hai tay lại, ung dung nhìn nó: "Nói nghe thử xem."
"Chúng ta bắt đầu từ chuyện cũ của anh và Ashley trước." Nó nói: "Hay tôi nên gọi cậu ấy là Vladimir?"
Shadrian: "Tùy cậu."
"Thật ra tôi vẫn quen gọi cậu ấy là Ashley hơn." Nó khẽ cử động cổ, nói tiếp: "Ngay từ đầu anh đã biết Ashley rất quan trọng, thậm chí có thể nói, anh đã nhìn cậu ấy lớn lên. Dù một thời gian dài Ashley không biết đến sự tồn tại của anh, nhưng anh vẫn luôn dõi theo cậu ấy. Trước khi hai người "lần đầu gặp gỡ" ở sảnh Rose của tân Thánh Cung, anh đã dõi theo cậu ấy mười chín năm rồi."
Nó đột nhiên cười khẽ: "Tôi gọi mười chín năm này là "giai đoạn tò mò" của anh."
"Trong mười chín năm này, cảm xúc của anh đối với Ashley phần nhiều là tò mò." Nó nhìn Shadrian: "Tôi nói có đúng không?"
Shadrian: "Có lẽ vậy, rồi sao nữa?"
"Rồi sau đó là câu chuyện tình yêu của hai người." Nụ cười của nó đột nhiên có chút ác ý: "Từ những ký ức mà tôi tiếp nhận được, đó quả thật là một khoảng thời gian… vô cùng thú vị."
Shadrian: "Cách cậu miêu tả thật vi diệu."
"Dù sao thì chính anh trong một thời gian dài cũng đã định nghĩa nó như vậy mà?" Nó nói: "Anh đầy kỹ xảo, thành thục, có dự mưu từ trước khiến Ashley yêu mình. Chuyện đó chẳng khó khăn gì với anh, thậm chí còn có phần nhàm chán, nhưng Ashley là một sự tồn tại rất đặc biệt."
"Tình yêu đối với Lili Marleen là nhàm chán." Nó cười nói: "Nhưng không biết từ lúc nào, câu chuyện này từ "Lili Marleen quyến rũ" đã biến thành "cuộc sống của Francisco và Vladimir"."
"Sự tồn tại của Lili Marleen có thời hạn." Nó nói: "Anh không thể đóng một vai quá lâu, trừ khi anh muốn hoàn toàn biến thành nhân vật đó. Có lẽ ban đầu anh dùng nhân dạng Lili Marleen để chung sống với Ashley, nhưng ngày qua tháng lại, anh cũng dần trở về làm Francisco."
"Ashley rất thông minh, cậu ấy hẳn đã nhìn ra, đứa trẻ đó ở một vài phương diện có thể ngang tài ngang sức với anh, nhưng nói sao nhỉ… cậu ấy thích tỏ ra yếu thế trước mặt anh, hay nói đúng hơn là làm nũng? Hai người hình như đều rất thích trò này."
"Ashley giấu đi những toan tính của mình dưới vẻ yếu đuối. Cậu ấy dùng một tư thế hoàn toàn bị anh khống chế để chung sống với anh, khiến anh dần mất cảnh giác, cuối cùng ——"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!