Thành phố Alexandria, Toà Thánh.
Nhà nguyện Tây Bắc.
Narcissus thắp một ngọn nến, đặt lên giá sắt: "Ngày mai là năm mới rồi."
"Vâng, ngày mai là năm 45 ." Người bên cạnh gật đầu nói: "Ngài đã nhiều năm không đón năm mới ở Toà Thánh rồi phải không? Thưa linh mục Narcissus."
"Đúng vậy, lần trước tôi nhớ hình như là năm 34, cũng đã mười năm rồi." Narcissus mỉm cười: "Ngài hẹn tôi đến đây vào đêm khuya, có phải phía tân Thánh Cung muốn biết chuyện gì không?"
Người bên cạnh anh mặc áo choàng trắng, trước ngực đeo một chuỗi hạt là trang phục của linh mục.
"Không sai." Linh mục nói: "Ngài vừa trở về thành Thánh đã nộp một bản báo cáo rất chi tiết, rất chuyên nghiệp. Tân Thánh Cung muốn tôi chuyển lời khen ngợi đến ngài, nhưng về một số nội dung trong đó, họ cho rằng gặp mặt trực tiếp sẽ hiệu quả hơn."
Narcissus: "Xin mời nói."
Linh mục hắng giọng: "Về "Kế hoạch Jupiter", ngài đã tận mắt chứng kiến thành phẩm do đế quốc Thần Thánh tạo ra. Xin hỏi cảm nhận của ngài thế nào? Có thể xác định ngài ấy có tiềm chất của một "Đấng Toàn Năng" không?"
"Tôi cảm nhận được một sự thiêng liêng từ nó." Narcissus nói: "Hơn nữa nó quả thực phù hợp với một số đặc điểm được mô tả trong Kinh Mân Côi, ví dụ như có thể nhìn thấu lòng người."
Linh mục: "Nhìn thấu lòng người?"
"Nó nói một chuyện mà nó không thể nào biết được." Narcissus nói: "Nó chia buồn với tôi, vì nó phát hiện tôi đã đánh mất một vật vô cùng quan trọng và quý giá."
Linh mục: "Xin hỏi là gì?"
Narcissus mỉm cười: "Kinh Mân Côi của tôi, năm đó do chính Đức Hồng Y tặng."
"Đó quả thực là một thứ rất quan trọng." Linh mục gật đầu đồng tình: "Vậy còn "sự thiêng liêng" mà ngài vừa nhắc đến, xin hỏi nên hiểu thế nào?"
"Người anh em của tôi, cảm giác này không phải ngôn ngữ của chúng ta có thể diễn tả được." Narcissus hiền hòa nói: "Chúng ta đều biết —— Thần là thứ không thể diễn tả bằng lời."
Linh mục suy nghĩ một lát, gật đầu tỏ vẻ đồng tình: "Ngài nói có lý, là tôi đường đột."
Narcissus: "Không sao cả."
Linh mục lại nói: "Vậy thì, về việc đế quốc Thần Thánh cử "Đấng Toàn Năng" tham gia đàm phán hòa bình, Tân Thánh Cung muốn biết ý kiến của ngài."
Vài ngày trước, Toà Thánh nhận được một bức thư mật do đế quốc Thần Thánh gửi đến, trong thư đề xuất rằng Đế quốc hy vọng cử thành quả của "kế hoạch Jupiter" đến thành phố Alexandria trong thời gian hòa đàm để tiến hành các hoạt động ngoại giao.
Các Hồng Y đã bàn bạc rất lâu trong Tân Thánh Cung, cuối cùng đã đồng ý với yêu cầu của đế quốc Thần Thánh.
"Tôi tán thành quyết định của Tân Thánh Cung." Narcissus nói: "Một mặt, "Kế hoạch Jupiter" đã tiến hành nhiều năm như vậy, các đại nhân có lý do để tận mắt chứng kiến thành quả, phải trải qua sự phán đoán của Toà Thánh mới có thể xác định thành phẩm này có phải là "Đấng Toàn Năng" hay không. Mặt khác, đế quốc Thần Thánh quyết định cử thành phẩm đến thành phố Alexandria trong thời gian hòa đàm là để tranh thủ sự ủng hộ của Toà Thánh, nhưng quyền chủ động cuối cùng vẫn thuộc về chúng ta, chúng ta có thể lấy tĩnh chế động."
Linh mục gật đầu, dường như rất hài lòng với câu trả lời của Narcissus.
Tiếp đó, ông hỏi một câu cuối cùng: "Ngài đã ở đế quốc Thần Thánh nhiều năm như vậy, theo phán đoán của ngài, Regt Montgomery có đáng tin cậy đối với Toà Thánh không?"
Narcissus không trả lời ngay. Anh nhìn giá sắt trước mặt, những ngọn nến xếp tầng tầng lớp lớp, ánh lửa lung linh lan tỏa.
Trong một thoáng, anh nghĩ đến buổi tối hôm đó ở bếp sau của căng tin đại học Đế Quốc.
Lúc đó anh hỏi Shadrian: Tại sao thượng tướng lại cuồng nhiệt muốn tạo ra thần đến vậy?
Song, Shadrian lại muốn trao đổi với anh địa chỉ của viện nghiên cứu đang thúc đẩy "kế hoạch Jupiter".
Narcissus không biết Shadrian muốn làm gì, nhưng nơi mà ngay cả y cũng không tìm được, chắc chắn là vì thượng tướng đã đề phòng rất kỹ.
Sau này mọi chuyện diễn ra đúng như Shadrian dự đoán, Narcissus là đại diện của Toà Thánh, được mời đến viện nghiên cứu tham quan, anh đã tận dụng cơ hội này ghi nhớ sơ đồ đường đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!