Chương 6: Trước sân khấu và sau cánh cửa

Kể từ bữa tối ở quán cà phê Sacher hôm ấy, Ashley đã gần nửa năm không gặp lại Shadrian.

Anh vừa kết thúc học kỳ hai tại đại học Đế Quốc, sắp lên năm hai cũng đồng nghĩa với việc anh cần chọn một chuyên ngành chính cho những năm học tới. Thành tích của Ashley rất xuất sắc, nhiều chủ nhiệm khoa đã trò chuyện với anh, còn có mấy người đưa ra những điều kiện hậu hĩnh.

Ashley đã bỏ qua tất cả tiết thể chất trong năm học đầu tiên, đến cả kỳ thi lại cũng không tham gia, anh vốn nghĩ mình chắc không đủ điều kiện nhận học bổng, nhưng khi nhìn vào bảng điểm, anh không khỏi ngạc nhiên —— cột điểm được đánh giá "xuất sắc" toàn phần.

Sau này Narcissus đã giải đáp thắc mắc cho anh. Bác sĩ trường có lần tiết lộ với anh: "Cột giáo viên dạy thể chất của cậu để trống."

Dù Ashley đã không còn điều trị nữa, nhưng thỉnh thoảng anh vẫn ghé qua phòng y tế ngồi một lát. Narcissus có bộ sưu tập trà khá phong phú và luôn sẵn lòng chia sẻ. Anh cầm tách trà, chăm chú nhìn bảng điểm của Ashley với vẻ thích thú: "Francisco là giảng viên đặc biệt của đại học Đế Quốc. Dù phong cách giảng dạy của anh ấy khá lạ đời, nhưng trường vẫn công nhận những học trò anh ấy đào tạo."

Ashley suy nghĩ một lúc, rồi hỏi: "Ngài và thầy ấy quen thân lắm sao?"

"Gần như vậy." Narcissus nhấp một ngụm trà, thong thả đáp: "Cậu muốn hỏi gì?"

"Thầy ấy… trước đây có dạy học trò nào khác không?"

"Con người là một tập hợp của các mối quan hệ xã hội." Narcissus mỉm cười, nhìn Ashley với ánh mắt thấu hiểu: "Trước khi vào đại học Đế Quốc, chẳng phải cậu cũng từng có những giáo viên khác sao?"

"… Là tôi đường đột rồi."

"Không sao." Narcissus nở nụ cười đầy thấu hiểu: "Dù sao cậu vẫn còn trẻ."

Ashley ngẫm nghĩ, rồi hỏi thêm: "Bình thường ngài thích uống loại trà nào?"

"Ồ." Narcissus cười rạng rỡ hơn: "Có khá nhiều lựa chọn đấy."

Hôm sau, Ashley gần như mua sạch cửa hàng trà cao cấp trên đại lộ Kurfürstendamm. Khi trà được giao đến, Narcissus hào phóng viết một danh sách, đưa cho Ashley: "Đây là những thứ Francisco thường thích."

Những thứ Shadrian thích không quá đa dạng, chủ yếu là xì gà và ẩm thực, đặc biệt là các món đặc sản từ nhiều vùng. Từ nơi xuất xứ, có thể thấy dấu chân của y đã đi khắp lục địa phía Tây, thậm chí cả liên minh Viễn Đông và Tân Đại Lục. Có những món Ashley chưa từng nghe qua, tên gọi khiến anh khó mà đoán nổi đó là món ăn gì. Anh ghi lại mọi thứ xa lạ, rồi bắt đầu lao vào thư viện, tra cứu từng thứ một.

Kỳ nghỉ hè của đại học Đế Quốc kéo dài ba tháng. Ashley ở lại ký túc xá một tháng, cuối cùng quyết định về nhà một chuyến.

Chính xác hơn là về dinh thự của thượng tướng, nằm ở ngoại ô thành phố Mudran, bao quanh là một trang viên rộng lớn.

Ashley về đến nơi lúc trời vừa hửng sáng. Anh tự thuê một chiếc xe, lái từ đại học Đế Quốc đến ngoại ô. Anh không báo trước cho ai, nên khi người quản gia ra mở cửa, thấy anh thì thoáng sững sờ rồi nói: "Cậu chủ về rồi."

"Tôi ở lại hai ngày rồi đi." Ashley đáp: "Đến mùa chăm sóc nhà kính rồi, lúc về tôi sẽ lái xe đi luôn."

Anh không mang theo hành lý, ghế sau xe chỉ có hộp đàn cello. Quản gia biết thói quen của Ashley, không thích người khác đụng vào đồ của mình, đành nhìn anh đeo cây đàn lên vai, rồi nói: "Thượng tướng đang ở nhà, tối qua có khách."

Ashley gật đầu: "Tôi sẽ không ăn sáng ở phòng ăn."

"Gần đây thượng tướng có nhắc đến cậu." quản gia nói. "Có lẽ cậu nên vào chào một tiếng."

"Không cần, có việc gì thì tìm tôi ở nhà kính." Ashley bước thẳng lên bậc thang: "Bữa sáng như thường lệ, mang cho tôi một ly tẩy là được."

Ashley đã lâu không về dinh thự. Khi học ở trường sĩ quan, anh có bốn năm không ở Mudran. Vào đại học Đế Quốc, anh luôn ở ký túc xá. Tính ra, anh chỉ ở đây vài ngày khi chuẩn bị cho kỳ thi vào đại học Đế Quốc. Sau đó để tiện đường đến tân Thánh Cung, anh chuyển đến một khách sạn trên đại lộ Kurfürstendamm.

Song dinh thự vẫn giữ nguyên phòng ngủ và phòng sách của anh. Ngoài ra còn rất nhiều phòng khách. Trong ký ức tuổi thơ của Ashley, những căn phòng này từng tiếp đón nhiều người, từ các nghệ sĩ được thượng tướng bảo trợ đến những vị khách giấu tên của quân đội. Những ký ức này khá mờ nhạt, nhưng gần đây anh bắt đầu nghĩ lại, có lẽ vào một thời điểm nào đó khi anh còn nhỏ, Shadrian từng đến đây.

Tuy vậy, trong tất cả hồi ức về dinh thự, cảnh tượng xuất hiện nhiều nhất vẫn là nhà kính.

Ashley từng có hứng thú với thực vật học từ nhỏ, rồi dần mở rộng sang sinh học và cơ thể người, kéo theo nhiều nhánh nhiều lĩnh vực khác. Chẳng hạn như để ghi chép mẫu vật, anh học kỹ thuật phác thảo, đồng thời nắm vững nhiều kiến thức về tự nhiên học. Lần này trở về, Ashley có hai mục đích chính: Một là dọn dẹp nhà kính, hai là hy vọng nhà kính sẽ khơi gợi cảm hứng, giúp anh sắp xếp những suy nghĩ hỗn loạn và chọn được chuyên ngành hợp lý nhất.

Nhà kính nằm ở phía Đông dinh thự, cách tòa nhà chính một rừng thông.

Ashley đẩy cửa kính, khung kim loại kêu kẽo kẹt một tiếng. Anh nheo mắt, nhìn lớp bụi mỏng lơ lửng trong không khí.

Mặt đất phủ một lớp bụi. Có lẽ vì tôn trọng không gian riêng tư, thượng tướng chưa bao giờ cho người dọn dẹp nơi này. Ashley kéo đám dây leo che cửa sổ xuống, mở cửa thông gió, lột hết vải che bụi, rồi lấy dụng cụ từ kho, bắt đầu lau dọn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!