Sau này dù Ashley không còn mơ nữa, nhưng anh vẫn tiếp tục luyện tập với Shadrian suốt cả năm học.
"Độ dẻo dai của cậu vẫn chưa đủ." Shadrian nhận lấy điếu xì gà từ tay Ashley, bình phẩm: "Sự phối hợp giữa hông và chân —— cậu đã từng thấy những vũ công ballet hàng đầu ở nhà hát Lâu Đài chưa? Nếu cậu đạt được một nửa độ dẻo dai của họ, đòn vừa rồi cậu đã tránh được."
"Đẳng cấp chuyên nghiệp của vũ công ballet không phải ai cũng bì kịp." Ashley đáp: "Em luyện tập không phải để lên sân khấu biểu diễn."
"Chiến trường có lẽ là sân khấu tàn khốc nhất, nhưng cũng rực rỡ nhất mà con người có thể bước lên." Shadrian lấy đĩa nhạc vừa phát xong, thay bằng một đĩa mới: "Muốn hạ màn hoàn hảo trên sân khấu ấy, chỉ có hai lựa chọn: Chiến thắng hoặc chết. Cậu chọn thế nào?"
Ashley cất mảnh gỗ tuyết tùng vào túi, lùi lại hai bước rồi hơi cúi đầu: "Đế quốc chỉ cho phép chiến thắng."
Shadrian nở nụ cười hài lòng: "Nói hay lắm."
Hiện tại là chín giờ sáng thứ hai, học kỳ thứ hai của Ashley tại đại học Đế Quốc. Ngày hướng thiêng của năm nay vẫn chưa đến, hoa hồng hoàng hậu đang dần nở rộ. Giai điệu của Nữ Thần Chiến Tranh vang vọng trong phòng tập ballet. Shadrian cởi áo khoác, xắn tay áo sơ mi đến khuỷu tay, ngậm điếu xì gà hơi nghiêng đầu liếc nhìn Ashley. Ánh nắng lùa vào từ phía sau, nụ cười của y rạng rỡ tựa một vở nhạc kịch.
Y bước tới, tiếng giày da gõ trên sàn gỗ vang lên lanh lảnh.
Ashley lập tức lùi lại. Giờ đây anh đã phần nào nắm được lối đánh của Shadrian, nhưng dù vậy cũng không tránh khỏi trận đòn khiến mặt mũi sưng bầm. Qua một năm huấn luyện, Ashley có thể công tâm đánh giá rằng kỹ năng chiến đấu của Shadrian có lẽ thuộc hàng xuất sắc nhất toàn đế quốc.
Anh từng gặp nhiều thuộc hạ tài giỏi bên cạnh các thượng tướng, trong đó không thiếu những thiên tài về võ thuật, thậm chí có người từng là thầy dạy anh thuở nhỏ. Nhờ vậy, khi tốt nghiệp trường sĩ quan, kỹ thuật chiến đấu của Ashley vượt qua cả một số sĩ quan, nhưng anh chưa từng gặp ai như Shadrian.
Giống như một vị thần chiến tranh đích thân xung trận, với hoàng hôn rực cháy tựa lửa đỏ, và trong tiếng sấm vang mang theo hào quang của một bạo chúa.
Chẳng hạn như lúc này, Ashley xoay người tránh một cú thúc cùi chỏ của Shadrian, rồi lại lùi tiếp. Anh lùi rất xa, gần như bật nhảy khỏi phạm vi tấn công thông thường. Trong lớp học võ thuật, kiểu lùi này có phần quá thận trọng, thậm chí hơi mất mặt, nhưng với đối thủ như Shadrian thì hoàn toàn có thể hiểu được. Ashley không nhớ nổi bao nhiêu lần anh bị đá bay thẳng vào gương phía đối diện chỉ vì lùi chưa đủ xa.
Shadrian có đủ tư cách để soi mói độ dẻo dai của Ashley, bởi chính y gần như là một vũ công hoàn hảo. Dù mặc bộ vest được cắt may vừa vặn, y vẫn có thể đá chân cao quá hông mà không gặp trở ngại, thậm chí vẫn còn dư sức. Y xoay mũi chân, thân người nghiêng sang như động tác pirouette¹ của ballet, dùng sức từ bắp chân tung cú đá tiếp theo.
⤷¹ Pirouette trong ballet là một động tác xoay người 360 độ trên một chân, thường được thực hiện trên relevé (nửa đầu ngón chân) hoặc pointe (đầu ngón chân). Động tác này có thể xoay vào trong (en dedans) hoặc ra ngoài (en dehors), và thường kết hợp với tay (port de bras) để giữ thăng bằng.
Ashley giơ tay đỡ đòn, ước lượng khoảng cách thì biết mình không tránh kịp, nhưng ít nhất có thể bảo vệ những chỗ hiểm. Shadrian ra tay luôn giữ chừng mực, chỉ vừa đủ để không đánh chết học trò. Đã nhiều lần Ashley bị đánh ngất xỉu, khi tỉnh lại đã ở trong phòng y tế. Narcissus gần như trở thành bên thứ ba trong các buổi huấn luyện của họ, cứ vài ngày lại phải chữa trị và thay băng cho anh.
"Cậu có thể sử dụng quyền lợi sinh viên để tố cáo Francisco." Narcissus từng nhiều lần đề nghị với Ashley.
"Đại học Đế Quốc không phải học viện quân sự, kiểu huấn luyện thế này ở quân đội cũng bị coi là lạm dụng bạo lực."
Phản ứng của Ashley là đổ hết thuốc giảm đau xuống cống.
Một tiếng "rầm" vang lên trong phòng ballet, Ashley đập mạnh vào tấm gương.
"Tôi có cuộc họp ở quân đội lúc mười một giờ." Shadrian rít một hơi xì gà, quay người xách áo khoác: "Hôm nay dừng ở đây."
Ashley lồm cồm đứng dậy, ho sù sụ: "Chúc ngài đi đường bình an."
"À đúng rồi." Shadrian bước đến cửa như sực nhớ ra điều gì bèn nói: "Sảnh Rose ở tân Thánh Đường đã sửa xong."
Ashley ngẩn ra: "Vậy sao."
"Tôi nhớ cậu biết chơi cello, đúng không?" Shadrian đá cửa, nói bâng quơ: "Vòm trần bên đó có tiếng vang rất hay."
Ashley đã lâu không đến thánh đường.
Anh từng có thói quen luyện cello trong phòng cầu nguyện, nhưng sau này học hành ngày càng nặng, lại phải cân bằng với các buổi huấn luyện của Shadrian, nên anh dành phần lớn thời gian ở phòng tập ballet kể cả khi Shadrian không có mặt, anh vẫn tự luyện một mình, thậm chí những lúc rảnh rỗi còn mang vài đĩa nhạc đến nghe. Một lần nọ, anh tình cờ gặp người quản lý đến dọn dẹp.
Dù phòng tập ở tầng mười đã bị bỏ không, người đó vẫn mang theo một hộp nhựa thông để đánh bóng sàn —— đó là thói quen của các vũ công ballet, trước khi múa họ sẽ bôi nhựa thông lên đế giày để tránh trượt ngã trên sàn.
Anh dần hiểu được mùi hương hỗn loạn trên người Shadrian đến từ đâu, như thể đang phân tích một công thức phân tử —— ngoài mùi xì gà hoa hồng, thuốc súng và máu, giờ còn thêm mùi nhựa thông.
Tân Thánh Đường đã đổi giáo sĩ, người này không quen biết anh. Ashley đưa thẻ sinh viên ra giải thích lý do đến, đối phương gật đầu tỏ vẻ đã hiểu: "Ngài Ashley, tôi từng nghe giáo sĩ trước nhắc đến ngài."
"Sảnh Rose vừa được tu sửa xong, hiện tại tạm thời chưa mở cửa cho công chúng." Người đó dẫn anh băng qua hành lang, đẩy cánh cửa lớn: "Nhưng nếu là ngài, tôi có thể cho ngài một tiếng sử dụng mỗi buổi chiều."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!