Chương 49: Titus – I

Shadrian nhìn Lâm Liên Tước chạy xa, không nói gì chỉ nắm chặt tay kêu răng rắc.

Hai người đứng chặn y ở cổng trường rõ ràng cũng rất sợ y, cố gắng nhắc lại một lần nữa: "Lili Marleen, cấp trên đã ra lệnh tử, ngài thật sự không thể rời đại học Đế Quốc."

Shadrian rõ ràng không có ý định chấp nhất với hai người này, bình thản đáp: "Bảo tay bắn tỉa ở hướng bảy giờ chỉnh lại ống ngắm đi. Nửa đêm nửa hôm thế này, định làm mù mắt người ta à?"

Y nói xong, phẩy tay ngáp một cái: "Thôi, không còn sớm nữa, về ngủ đây."

Y vừa mới đi được mấy bước, một chiếc xe đột nhiên từ ngoài trường chạy tới, dừng ở cổng đại học Đế Quốc, bấm còi hai tiếng.

Người trên xe bước xuống, đi nhanh đến trước mặt Shadrian, hai chân khép lại, cúi người nói: "Thưa ngài Lili Marleen."

"Ý gì đây?" Shadrian cười giả lả: "Không cho ra ngoài thì thôi, về ký túc xá cũng không cho về à?"

Người đến mặc quân phục của quân đội, trước ngực có huy hiệu của cục Cơ Động, cúi đầu đáp: "Không dám."

Shadrian: "Ai bảo cậu đến?"

"Thượng tướng muốn triệu tập cuộc họp khẩn cấp." Người đến hạ giọng nói: "Mời ngài cùng tôi đến quân đội một chuyến."

Shadrian không coi Lâm Liên Tước là người ngoài, hay nói đúng hơn là y không cảm thấy người này có gì cần phải tiếp đãi nghiêm chỉnh, nên ăn mặc khá tùy tiện, khoác một chiếc áo choàng ngủ, đi dép lê, trông thế nào cũng không đủ tư cách đi họp.

Nhưng y nghe xong, chỉ cười một tiếng rồi lên xe cùng người đó.

Xe ô tô chạy thẳng đến trụ sở quân đội, vào thẳng tầng hầm. Bên ngoài có người chờ sẵn, đợi Shadrian xuống xe, rồi theo y vào thang máy.

Cho đến khi đến cửa phòng họp.

Thư ký của thượng tướng đã sớm đợi ở ngoài cửa, không đợi Shadrian giơ chân đạp cửa, vội vàng mở cửa ra, đồng thời mỉm cười: "Lâu rồi không gặp, thưa ngài."

"Bộ đồ này đẹp đấy, cô hợp mặc màu đen lắm." Shadrian quen thuộc chào hỏi: "Sao lại nghĩ đến chuyện thay đổi phong cách thế? Chồng chưa cưới chết rồi à?"

Thư ký cười tiếc nuối: "Vâng."

"Không sao, cái cũ không đi cái mới không tới." Shadrian lê dép vào phòng họp, ngước mắt quét một vòng, cười: "Ối chà, hôm nay đông đủ thế?"

Trong phòng họp không có bàn dài, chỉ kê hai hàng ghế sô pha màu xanh sẫm. Tường được bọc bằng nhung đỏ thẫm, còn có một tủ rượu lớn đặt sát đất.

Đây là phòng họp riêng của thượng tướng, là phòng ngoài, bên trong còn có một không gian lớn hơn.

Helga đang ngồi chễm chệ trên một chiếc ghế sô pha, quân hàm trên vai cho thấy giờ cô ta đã là thượng tá. Thấy Shadrian, cô ta nâng ly rượu lên, nói: "Huấn luyện viên."

Bên cạnh cô là thiếu tá Patricia, cũng mỉm cười chào Shadrian: "Huấn luyện viên."

Còn có vài người khác, có người gọi Shadrian là huấn luyện viên, có người lại gọi y là ngài Lili Marleen.

Shadrian từng phụ trách huấn luyện ở quân đội, tuy không phải quan hệ thầy trò lâu dài, nhưng nếu điểm danh một lượt đám sĩ quan trẻ tuổi tài cao hiện nay, thì hơn một nửa trong số đó đều phải gọi y là huấn luyện viên.

Thượng tướng không có mặt, Shadrian cũng không hỏi. Y đi đến trước tủ rượu ngắm nghía một hồi, chọn một chai rượu mạnh nhất, rót một ly, rồi nhìn về phía một người trong số đó, nói: "Trước đây chưa từng gặp cậu ở quân đội, người mới à?"

Người đó ngồi ở cuối ghế sô pha, nghe Shadrian gọi mình liền đứng dậy hành lễ, vô cảm đáp: "Rất vui được gặp ngài, thưa ngài Lili Marleen."

"Quân đội lại ban hành quy định kỷ luật mới à?" Shadrian hỏi Helga.

Helga: "Tại sao ngài lại hỏi vậy?"

"Cậu ta trông có vẻ." Shadrian nâng ly về phía người đó: "Còn văn minh lịch sự hơn cả sinh viên đại học Đế Quốc."

Helga vỗ đùi cười sằng sặc, Patricia đằng hắng giọng, giới thiệu: "Đây là John, người mới có tiềm năng nhất của cục Cơ Động năm nay."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!