Chương 47: Năm 44

Mudran, đại học Đế Quốc.

Sau khi học kỳ mới bắt đầu, Narcissus nhận được thời khóa biểu, học kỳ này anh cần dạy một lớp ở khoa sinh học, còn lại mọi thứ vẫn như cũ, anh vẫn làm bác sĩ tại phòng y tế của trường.

Sáu năm đã trôi qua kể từ khi chiến tranh Lech kết thúc. Sáu năm qua, Mudran vẫn là thành phố nghệ thuật xứng với danh tiếng của mình, nhưng nội bộ đại học Đế Quốc đã cải tổ rất nhiều, một số khoa sau khi tách ra đã được tái cấu trúc, có khoa còn thành lập phân viện. Còn Lech, giờ nên gọi là Tân Đế Quốc đã được đại học Đế Quốc đặt một phân hiệu tại vị trí của thủ đô cũ Birdseye.

Cùng với sự thay đổi lớn về nhân sự, rất nhiều người đã được điều chuyển đến khu mới, khiến các ghế giáo sư ở khu trường cũ gần như toàn là những gương mặt lạ hoắc.

Bây giờ là tháng 3 năm 44, trong trường vừa mới trồng một lứa hoa hồng hoàng hậu mới, Narcissus tan lớp, đi xuyên qua tốp sinh viên ríu rít để đến nhà ăn dùng bữa trưa.

Anh vốn rất ít khi đến nhà ăn, vì đồ ăn ở đại học Đế Quốc không hợp khẩu vị của anh, nhưng bây giờ thì đã khác.

Anh không vào từ cửa chính mà đi cửa phụ, rẽ thẳng vào bếp sau ——

"Tôi đã nói bơ phải đánh cho bông lên! Bông lên! Còn nữa, súp củ cải đỏ tại sao lại không có bắp cải? Tôi đã nói phải cho bắp cải và củ dền, không thể chỉ có củ dền!"

Narcissus vừa vào cửa đã nghe thấy một giọng nói cực kỳ sang sảng, một người đứng giữa làn khói bếp nghi ngút, tay cầm một chiếc thìa bạc đang nếm thử từng món một trong dãy đồ ăn dài trên kệ bếp: "Bò hầm cũng được, lần sau cho thêm chút dưa chuột muối vào… Món gì đây? Thằng ngu nào làm bánh bao nướng vậy?"

Các đầu bếp đứng thành một hàng dài trước kệ bếp, tất cả đều cúi gằm mặt.

Narcissus vừa nghe vừa cười, đi đến sau lưng người đang ra lệnh. Người đó cầm một chiếc bánh bao nướng, cắn một miếng rồi hỏi: "Ai làm món này? Tuần này nó khỏi ăn cơm nhân viên nữa, bắt nó ăn hết đống cứt này đi rồi hẵng nói chuyện."

Narcissus vỗ nhẹ vào vai người đó, người này cũng không quay đầu lại, chỉ phẩy tay nói: "Cơm tôi để ở chỗ cũ cho anh rồi, tự qua đó mà ăn, còn dám uống trộm rượu của tôi nữa là tôi bổ đầu đấy."

Narcissus nghe lời răm rắp bỏ đi. Trong bếp sau có một hầm rượu rất rộng, bên trong có đủ bàn ghế, trên bàn đã bày sẵn bữa trưa cho hai người.

Anh đi đến trước tủ rượu, chọn chai rượu có tuổi đời lâu nhất ra mở, rồi ung dung ngồi xuống.

Một lát sau lại có người đi xuống, kéo ghế ngồi đối diện, vắt chân hỏi anh: "Không muốn cái đầu nữa hả?"

"Đương nhiên là muốn." Narcissus cười tủm tỉm nói: "Cơm rất ngon, cảm ơn đã chiêu đãi."

Người đối diện "chậc" một tiếng, cũng tự rót cho mình một ly rượu.

Narcissus nhìn y, vẻ mặt trông có vẻ hết sức thán phục: "Cuộc sống về hưu này của anh cũng thật là… độc đáo đấy."

Người đối diện mặc tạp dề, đeo ống tay áo, đội mũ đầu bếp không thiếu thứ gì, mái tóc đỏ cắt rất ngắn, chỉ có vài sợi tóc mai rủ xuống bên tai —— chính là Shadrian.

Chính xác hơn là Shadrian sau khi "nghỉ hưu".

Chiến tranh giữa đế quốc và Lech kết thúc vào năm 38, Shadrian lại phụ trách một số công việc hậu kỳ ở cục Cơ Động rồi tuyên bố nghỉ hưu.

Từ đó, "Lili Marleen" thực sự trở thành một mật danh được niêm phong sâu trong hồ sơ.

Người của cục Cơ Động hiếm có ai thực sự công thành danh toại, những người như họ một khi rút khỏi tuyến đầu, nơi có thể đến cũng chỉ có vài chỗ. Shadrian không hề suy nghĩ, trực tiếp chọn đại học Đế Quốc, bắt đầu làm bạn già dưỡng lão với Narcissus.

"Thời khóa biểu năm nay có rồi." Narcissus nói: "Anh thật sự không định dạy vài lớp à?"

"Không dạy." Shadrian lười nhác đáp: "Bây giờ đại học Đế Quốc chẳng có sinh viên nào đáng để dạy. Từ khi nới lỏng tiêu chuẩn tuyển sinh, vào đây toàn một lũ ngu."

Narcissus: "Đó là do tiêu chuẩn của anh quá cao."

Shadrian: "Sao nào, tôi không xứng có tiêu chuẩn cao à?"

"Đương nhiên là xứng." Narcissus nâng ly rượu, nghiêm túc nói: "Lili Marleen làm gì cũng đạt tiêu chuẩn siêu hạng, nấu ăn cũng vậy."

Shadrian cụng ly với anh: "Muốn ăn đòn thì đợi ăn cơm xong rồi nói, tôi không ngại đánh anh cho tiêu cơm đâu."

Narcissus nén cười: "Dạo trước có người ở cục Cơ Động nghe nói anh nấu ăn ở nhà ăn đại học Đế Quốc, suýt nữa thì kéo cả lũ đến ăn. Gần đây tôi cũng thường xuyên gặp mặt người quen ở nhà ăn, chắc đều là người của quân đội."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!