Ngày 6 tháng 8 năm 42, trời nắng.
Nhật ký thân mến, chào cậu.
Tôi là Demian, một người bình thường… chắc vậy.
Khụ khụ, tóm lại là, lý do tôi bắt đầu viết nhật ký này là vì tôi vừa được điều chuyển công tác đến một bộ phận chính phủ được cho là có tỷ lệ tử vong cao nhất Yenine… Cụ thể là gì thì tôi không nói đâu, kẻo thằng em tôi có dọn phòng lại táy máy lật xem, thấy phải thứ không nên thấy, tôi không muốn dọa nó sợ xanh mặt khóc thét lên đâu.
Mày đó nhóc, nghe rõ chưa, nếu mày lỡ không có mắt mà lật cuốn nhật ký này ra thì ngay bây giờ, ngay lập tức, đóng nó lại mau. Nghe chưa?
Thôi, nói chuyện chính nhé.
Tôi đã nhờ người đi hỏi thăm kỹ về vụ điều chuyển công tác lần này.
Nghe nói sếp trực tiếp của tôi, rất đáng sợ.
Nghe nói người này rất trẻ, rất đáng sợ.
Tôi hỏi thăm khắp nơi, dùng hết cả mối quan hệ cũ rích nhất, cũng không tra ra được lai lịch người này ra sao, nhưng hình như có chút manh mối cho thấy, người này có vẻ như từ tầng lớp đáy xã hội leo lên, hay đúng hơn là dùng mạng mà bò lên… Hình như trước đây là Mafia hay gì đó tương tự, trong thời gian rất ngắn đã gây ra động tĩnh rất lớn, sau đó được cấp trên thu nạp.
Trời đất ơi, xuất thân từ tầng lớp dưới, người này rốt cuộc đã làm gì mà thăng tiến nhanh dữ vậy, mông anh ta gắn lò xo hay gì, không, tốc độ này phải gọi là tên lửa, là siêu đại bác, chính là cái loại mà đế quốc Thần Thánh mới chế tạo gần đây ấy, uy lực cực lớn, nghe nói kỹ sư viện nghiên cứu quân sự sau khi xem bản vẽ xong mặt mày còn tệ hơn cả lúc cha vừa mới mất…
Hơn nữa tôi chưa bao giờ có sếp là Mafia!!! Tôi phải làm gì để lấy lòng anh ta đây á á á á á —— làm thư ký cho loại người này chắc chắn là không giới hạn nguồn cung túi đựng xác rồi, tôi có nên đi mua một cặp kính râm đeo cho ngầu không?
Không, tôi nghĩ tôi vẫn nên mua một cái áo chống đạn mặc vào trước thì hơn, hình như mới đây có một tài xế xui xẻo bị sếp nóng tính của mình đánh cho một trận. Vậy rốt cuộc tại sao tôi lại phải chuyển đến cái phòng ban có tỷ lệ tử vong cao nhất toàn Yenine này chứ?! Vì nó nhiều tiền à?!?!?
Thôi được, nó trả tiền đúng là nhiều thật, nhiều tiền là bố.
Ngủ đây, hy vọng ngày mai là một ngày bình an, không bị ông sếp Mafia huyền thoại kia của tôi tiễn lên bàn thờ.
Ngày 7 tháng 8 năm 42, trời mưa.
Nhật ký thân mến, tôi là Demian.
Tôi gặp sếp của mình rồi.
Hít một hơi thật sâu ở đây.
Anh ta đẹp trai vãi cả đạn!!!!!
Đẹp trai quá má ơi!!!
Tổ cha nó, chả trách anh ta cần thư ký nam, nếu mà tuyển thư ký nữ thì sớm muộn gì cũng nuốt sống anh ta mất.
Anh ta thật sự là Mafia à? Không phải là tình nhân bé bỏng của ông trùm Mafia nào đó chứ? Hay là kịch bản tình nhân bé bỏng của ông trùm Mafia giết ông trùm rồi tự lên làm trùm… Em trai tôi khoái xem thể loại này lắm, thì ra tiểu thuyết lấy cảm hứng từ hiện thực là thật à.
Thôi, nói chuyện chính nhé. Ông sếp này của tôi đúng như lời đồn, quả thật rất trẻ, tóc đen mắt đen, dáng người cao ráo, da rất trắng, mặc quân phục vào cứ như bá tước ma cà rồng nào đó trong tiểu thuyết em trai tôi hay xem… Sao lại lạc đề rồi, làm lại.
Demian, tỉnh lại! Mày đến đây để làm việc! Không phải để ngắm người mẫu nam!
Nhưng có một điều tôi không hiểu lắm, lúc anh ta nghe thấy tên tôi thì ngẩn ra một chút (đúng là anh ta ngẩn ra một chút đấy! Đừng tưởng che giấu giỏi lắm mà tôi không phát hiện ra! Tôi là thiên tài nịnh hót hai mươi tám tuổi đã leo lên chức thư ký trưởng đấy! Bọn nịnh hót chúng tôi có khả năng đọc vị bẩm sinh!)
Sau đó anh ta nói: Cái tên này ở Yenine không nhiều.
À ha ha, đúng vậy, không nhiều lắm, ai bảo mẹ tôi lúc sinh tôi lại đọc quá nhiều tiểu thuyết của đế quốc Thần Thánh, trong đó có rất nhiều nam chính tên Demian. Theo tôi thì người có cái tên này nên đi làm học thuật, làm một "người thượng lưu tử tế" nào đó, chứ không phải như tôi ngày ngày chạy vạy sau lưng làm trâu làm ngựa…
Lại lạc đề rồi, tóm lại hôm nay là ngày đi làm đầu tiên, và tôi vẫn chưa thể nào hiểu nổi ông sếp của mình là người thế nào. Nói là người sống thì cũng không hẳn… mà phải là sống dở chết dở mới đúng. Mặt mũi anh ta xanh xao như tàu lá, trông cứ như vừa mới mất vợ vậy. Tôi mà lỡ lời nói to một tiếng chắc anh ta vỡ tan thành từng mảnh mất.
Hy vọng sếp có chút tài cán, dắt tôi theo thăng quan phát tài với nhé, ông sếp kỳ quặc của tôi ơi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!