Chương 45: Các con phải gắng vào cửa hẹp

Sau khi tin chiến tranh thắng lợi truyền đến, Ashley bắt đầu từ chối mổ chính cho bất cứ ca phẫu thuật nào.

Không ai bận tâm đến anh. Sau khi anh từ chối hai ca phẫu thuật, cấp trên trực tiếp cho người nhốt anh vào phòng biệt giam, hay nói đúng hơn là phòng tĩnh tâm. Trong phòng có một cửa sổ được vẽ lên tường và một cuốn kinh Tân Dụ.

Rất nhiều bác sĩ trong doanh trại đều có triệu chứng tương tự, mọi người thấy lạ nhưng không lấy làm kỳ. Họ chỉ nghĩ Ashley chắc bị dồn nén cảm xúc ở đâu đó, nhốt vài ngày cho bình tĩnh lại là được, nếu không thì dùng thêm liệu pháp ám thị tâm lý và thuốc men.

Ngày thứ tư Ashley bị nhốt, Andrei lại đến doanh trại một chuyến, chỉ đích danh muốn đưa một bác sĩ đi.

"Cứ thằng nhóc lần trước là được." Andrei nói: "Nhiệm vụ trước phối hợp cũng ổn, cậu ta coi như quen việc rồi, có thể bớt sai sót hơn."

Andrei mang theo chỉ thị của quân đội. Sau chiến thắng ở Birdseye, một bộ phận quân nhân kiểu mới mất tích trên chiến trường. Bây giờ ngày nào họ cũng như đi bắt khỉ khắp nơi.

"Đưa người đi cũng được, nhưng khuyên anh nên đổi người khác." Quân y ra ứng phó nói: "Gần đây trạng thái của Ashley không tốt lắm."

"Đánh trận thì ai mà tinh thần tốt được?" Andrei cười khẩy, rồi tặc lưỡi: "Thôi được rồi, cứ cậu ta đi. Người lạ tôi còn phải đề phòng, theo tôi thì tinh thần không tốt là do bị nhốt ở chỗ các người lâu quá rồi, ra ngoài đi dạo một chút ngược lại sẽ tốt hơn nhiều."

Quân y suy nghĩ một lát, cảm thấy Andrei nói cũng có lý. Hơn nữa, Ashley là một nhân tài hiếm có, cứ thế mà phế đi thì thật đáng tiếc. Chi bằng cho ra ngoài thay đổi không khí, đi qua lằn ranh sinh tử một lần, có khi trở về lại nghĩ thông suốt mọi chuyện.

Quân y nói với người bên cạnh: "Đưa Ashley qua đây."

Lúc Ashley bị kéo ra ngoài, anh phải cố gắng lắm mới miễn cưỡng đứng thẳng được.

Anh không định tuyệt thực, cũng biết mình không nên làm vậy. Dù tiếp theo muốn làm gì, giữ gìn thể lực vẫn là ưu tiên hàng đầu.

Nhưng anh không tài nào nuốt nổi bất cứ thứ gì. Mọi thức ăn cố nhét vào miệng cuối cùng đều bị nôn ra hết.

Quân y nhìn bộ dạng của anh, nhíu mày ra lệnh: "Tiêm cho cậu ấy một mũi thuốc bổ."

Andrei đứng bên cạnh xem náo nhiệt, huýt sáo một tiếng, hiếm lạ hỏi: "Sao lại ra nông nỗi này rồi?"

"Không phải việc của anh." Quân y thiếu kiên nhẫn nói: "Đừng hỏi nhiều."

Sau khi tiêm thuốc bổ, tinh thần Ashley khá hơn một chút, rồi bị Andrei đạp một phát lên xe. Tiếp đó, gã nhảy lên ghế lái, nói với tay quân y: "Vài ngày nữa trả lại cho các người, không đảm bảo có thiếu tay thiếu chân không đâu."

Quân y xua tay: "Đi nhanh về nhanh."

Andrei vẫn giữ phong cách lái xe như trước, chiếc xe chạy như muốn rụng rời, phóng như bay ra khỏi doanh trại. Lúc đi qua trạm gác, gã còn nói chuyện vài câu với lính canh, ném cho họ một bao thuốc rồi mới lạch bạch rời đi.

Trên đường Andrei không nói gì, cứ lái xe đi mấy chục cây số. Ashley nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên mở mắt. Một con dao mổ trượt ra từ ống tay áo, đâm thẳng về phía người ngồi ghế trước.

Andrei đạp phanh gấp. Không cần quay đầu lại, tay phải của gã đã nắm lấy cổ tay Ashley, rồi giật mạnh một cái. Ashley bị kéo ra khỏi ghế sau, ngã sấp xuống ghế phụ lái.

Đối phương đè chặt anh, không biết đã mở thứ gì rồi cạy miệng anh ra, ép anh uống.

"Há miệng." Đối phương kiên nhẫn nói: "Những chuyện khác để sau, bổ sung thể lực trước đã."

Lúc bị kéo lên ghế trước, Ashley đã vô thức từ bỏ việc chống cự. Đầu óc anh choáng váng, còn chưa kịp hiểu tại sao mình lại làm vậy thì đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc không thể quen thuộc hơn vang lên từ trên đầu.

Đó không phải là Andrei.

Ashley lập tức suy sụp. Anh há miệng, để đối phương đổ thứ đó vào.

Lần này anh không nôn ra chút nào.

Ashley khàn giọng nói: "… Thầy."

"Suỵt, suỵt, đừng nói gì cả." Shadrian cúi xuống, xê dịch đầu anh lên đầu gối mình: "Bây giờ em cần nghỉ ngơi, ngủ một giấc đi đã."

"Để em đợi lâu rồi." Y vỗ nhẹ lên người chàng trai trẻ: "Tôi đến rồi, Vladimir."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!