Sau khi tín hiệu được phát đi, cả tiểu đội nhanh chóng tập trung ở cửa hông nhà hát opera. Andrei liếc nhìn Ashley một cái rồi vung tay ra hiệu, lập tức có người tiến đến nâng kẻ đang nằm dưới đất lên.
Suốt quá trình, họ không trao đổi một lời nào, cả đoàn người rút khỏi Asta với tốc độ nhanh nhất có thể.
Một chiếc xe việt dã quân dụng đã đỗ sẵn ở một nơi hẻo lánh ngoài thành. Ashley nhìn họ lấy một chiếc cáng từ trong xe ra. Chiếc cáng này rõ ràng được chế tạo đặc biệt, chằng chịt những đai cố định từ đầu đến cuối, bên trong các đai còn được lồng lõi thép.
Andrei tự tay đặt thương lên cáng, lần lượt siết chặt từng chiếc đai rồi lấy ra một ống tiêm từ thùng xe.
Ashley nhận ra đó là thuốc mê, một ống như vậy thường đủ dùng cho ba người.
Andrei đâm kim tiêm vào động mạch cổ của thương binh, bơm hết toàn bộ dung dịch thuốc.
Andrei làm xong tất cả, cất kim tiêm đã dùng đi, nhìn về phía Ashley: "Cậu lên xe cùng chúng tôi."
Ashley: "Đến nơi nào?"
"Anh ta cần được cấp cứu." Andrei ra hiệu về phía người trên cáng: "Bác sĩ gần nhất cũng phải lái xe cả ngày đường mới tới."
"Tôi nhớ gần Asta có đơn vị đồn trú của đế quốc." Ashley đọc ra một mã số đơn vị: "Ở đó sẽ có trại y tế, nửa ngày là đến."
"Mấy bác sĩ bình thường như các cậu không có tác dụng đâu." Andrei lạnh lùng nói: "Cứ đi theo chúng tôi, nhiệm vụ của cậu chưa kết thúc đâu. Đừng hỏi nhiều."
Ashley đành lên xe theo họ. Đối phương quá đông, súng của anh đã mất, tay không thì chẳng có cơ hội nào để thắng. Vả lại, anh cũng rất muốn biết, kẻ bị trói chặt trên cáng kia rốt cuộc là thứ gì.
Chiếc xe việt dã chạy suốt một ngày, băng qua hai khu chiến sự tạm thời. Andrei cầm giấy thông hành do quân đội cấp, loại giấy tờ này có thẩm quyền rất cao. Quân đội phía đế quốc không những cho đi thẳng mà còn cung cấp mọi vật tư họ yêu cầu.
Khi màn đêm buông xuống lần nữa, chiếc xe việt dã cuối cùng cũng đến đích.
Andrei nói với Ashley: "Cậu đợi trên xe."
Gã đóng cửa xuống xe. Không lâu sau, một đội người mặc áo blouse trắng từ xa chạy tới. Họ khiêng người bị thương từ thùng xe xuống rồi vội vã đưa vào một căn lều ở phía xa.
Ashley loáng thoáng nghe có người khẽ trao đổi, hình như đang bàn về tình hình của thương binh nhưng tiếng quá nhỏ, tai anh vẫn chưa hồi phục sau vụ nổ ở Asta nên thật sự không nghe rõ họ nói gì.
Không biết qua bao lâu, cửa xe lại được mở ra. Một người mặc quân phục nhìn Ashley, vô cảm nói: "Quân y Ashley phải không? Vất vả cho ngài rồi."
Andrei đứng ngay bên cạnh, người kia quay đầu nói với Andrei: "Được rồi, lịch trình tiếp theo của quân y Ashley sẽ do chúng tôi phụ trách."
Sau đó người đó nói với Ashley: "Mời ngài đi theo tôi."
Đối phương đưa Ashley vào một căn lều trông như phòng nghỉ, trên bàn đặt sẵn một hòm thuốc: "Nhiệm vụ lần này tình hình khẩn cấp, ngài đã hỗ trợ vô cùng hiệu quả, chúng tôi xin bày tỏ lòng cảm ơn."
Nói xong, người đó ra hiệu về phía nhu yếu phẩm trên bàn: "Ở đây có thức ăn, thuốc men và nước, bản thân ngài là bác sĩ, tôi sẽ không gọi người khác đến khám nữa. Ba ngày sau, đơn vị cũ của cậu sẽ đến đây bàn giao, ngài cứ theo họ trở về."
"Trong vòng ba ngày, xin đừng tùy tiện đi lại. Tôi ở ngay lều bên cạnh, có bất cứ nhu cầu gì cứ gọi tôi." Người đó nói thêm: "Còn một điều nữa, tôi nghĩ Andrei chắc đã nói rồi…"
Ashley nói ngắn gọn: "Tôi không thấy gì cả, cũng không biết gì hết."
Người kia vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, gật đầu: "Cảm ơn ngài đã hợp tác."
Andrei nhìn quân y bước ra từ trong lều, nhíu mày hỏi: "Anh không ra tay à?"
Quân y: "Ra tay cái gì?"
"Thằng nhóc đó!" Andrei nói, rồi hạ giọng: "Thằng nhóc này giỏi y thuật, lại từng tiếp xúc với thương binh, chắc chắn đã nhận ra điều gì đó rồi…"
"Có lúc anh ngu đến mức làm tôi kinh ngạc đấy." Quân y cười khẩy: "Anh có biết thân phận của cậu ta là gì không?"
Andrei: "Chẳng phải cậu ta chỉ là một quân y thôi sao? Tạm thời điều từ phía Bắc tới…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!