Chương 43: Miền đất hứa vàng son

"Tôi là trung úy Andrei, cậu cứ gọi tôi là Andrei."

Đối phương dẫn anh đi sâu vào trong tháp chuông. Lối đi ở đây rất phức tạp, có những chỗ còn nối liền với ống thông gió của nhà ga trung tâm. Cuối cùng, họ dừng lại trước một cánh cửa hẹp. Andrei gõ một nhịp điệu riêng lên cửa, cánh cửa từ từ hé ra một khe hở.

Andrei lách người vào, Ashley theo sát phía sau, không khí thoang thoảng mùi gỉ sắt hăng nồng. Anh nhanh chóng đảo mắt nhìn quanh, trong phòng có chừng mười người.

"Chắc cậu đã được thông báo tình hình cụ thể rồi, sự tồn tại của chúng tôi là bí mật của Đế Quốc, nên không thể giới thiệu với cậu được." Andrei nói: "Sau khi nhiệm vụ giải cứu này kết thúc, hãy coi như cậu chưa từng gặp chúng tôi."

Ashley: "Tôi biết, người bị thương ở đâu?"

"Người bị thương?" Có người trong phòng bật ra tiếng cười khàn khàn: "Quân đội rốt cuộc đang làm cái quái gì vậy? Thằng nhóc này tưởng mình đến đây để làm gì?"

"Câm miệng!" Andrei quát khẽ người đó, rồi nói với Ashley: "Người bị thương ở thành phố Asta, nhưng không ở chỗ chúng tôi."

Ashley: "Ý anh là sao?"

"Tiểu đội của chúng tôi thực ra không phải bị kẹt ở Asta, mà là đang ẩn náu ở đây." Andrei giải thích: "Mục đích của chúng tôi là tìm ra người bị thương đó, rồi đưa anh ta đi."

Ashley: "Biết vị trí cụ thể của người bị thương không?"

"Không rõ, chỉ biết anh ta hẳn ẩn náu ở gần nhà hát opera." Andrei nói: "Nhà ga trung tâm cách nhà hát opera rất gần, chúng tôi đã tìm kiếm ở khu vực này rất lâu mà vẫn không tìm thấy anh ta."

Ashley: "Bước tiếp theo các anh định làm gì?"

"Người bị thương đó chắc chắn bị thương rất nặng, sau khi tìm thấy anh ta phải tiến hành điều trị ngay lập tức." Andrei nói: "Bác sĩ của chúng tôi chết rồi nên mới cần cậu. Ba ngày nữa sẽ có một cơ hội, đến lúc đó cậu đi cùng chúng tôi. Những chuyện khác đừng hỏi nhiều."

Ashley suy nghĩ một lát, rồi nói: "Có thể đánh giá sơ bộ tình hình vết thương của người đó không? Tôi cần chuẩn bị…"

"Đừng hỏi nhiều." Andrei ngắt lời anh, anh ta nhìn chằm chằm vào mắt Ashley: "Nhớ lấy điều này, đó là vì tốt cho cậu."

Ashley nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng nói không chút dao động: "Chỉ thị tôi nhận được là giải cứu bằng mọi giá. Tôi đang thực hiện nghĩa vụ của mình. Nếu anh đang dùng tư cách cấp trên để thay đổi chỉ thị, vậy thì tôi sẽ không hỏi thêm nữa."

"Đừng hỏi nhiều." Andrei lặp lại lần nữa: "Nếu sau này có ai hỏi tội, cậu cứ nói đây là chỉ thị của tôi."

"Anh vừa nói, sau khi nhiệm vụ kết thúc, tôi chưa từng gặp các anh." Ashley nhắc lại lời của Andrei. "

"Nếu sau này có ai hỏi tội tôi", tôi chưa từng gặp anh, làm sao nhận được chỉ thị của anh?"

"đ*t, thằng mặt trắng này muốn chết à?" Có người trong phòng nổi giận: "Dù sao có bác sĩ hay không cũng chẳng khác mấy, chi bằng ném thằng này ra ngoài cho xong, hơi đâu mà lo nhiều——"

"Tất cả câm miệng cho tôi!" Andrei đột ngột cao giọng, rồi lạnh lùng đảo mắt như diều hâu. Tất cả mọi người đều im bặt.

"Cậu trai trẻ, tôi sẽ cố gắng không để cậu chết ở đây, nhưng cậu cũng đừng gây chuyện cho tôi." Andrei nhìn Ashley: "Cậu rất thông minh, bây giờ hãy cất cái sự thông minh đó đi. Ba ngày nữa, theo chúng tôi đến nhà hát opera cứu người. Hiểu chưa?"

Ashley đã có được thông tin mình cần, anh không nói thêm gì nữa, rất bình tĩnh gật đầu: "Biết rồi."

Đây là một đám côn đồ, còn tàn độc hơn cả những kẻ liều mạng thông thường, thậm chí có thể gọi là ác quỷ. Ashley đã đưa ra phán đoán ngay khi bước vào phòng. Khi cục diện chiến tranh tiến triển đến một mức độ nhất định, những kẻ như vậy ắt sẽ xuất hiện trên chiến trường.

Trong tình huống này, chọc giận đối phương rõ ràng không khôn ngoan, nhưng Ashley buộc phải làm vậy, anh cần thông tin.

Anh dựa vào góc tường, suy nghĩ về những lời người trong phòng đã nói.

Đầu tiên, mục đích anh đến đây lần này là để "cứu một người bị thương rất nặng".

Trong quân đội thì mạnh thắng yếu thua, lúc chiến cục đang căng thẳng thế này, hạng người nào mà khiến Đế quốc phải huy động lực lượng lớn như vậy đến giải cứu?

Là sĩ quan cấp cao? Hay gián điệp nắm giữ thông tin quan trọng? Nhưng nếu là cứu những người như vậy, tại sao không dùng quân chính quy, mà lại cử một đội côn đồ kỳ quái thế này?

Chẳng lẽ đối tượng được cứu có thể sẽ tấn công họ? Vì vậy phải dùng vũ lực để trấn áp?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!