Chương 40: Địa ngục tốt đẹp đã mất

Vào ngày thứ ba Đế Quốc phát động tấn công nghi binh ở phòng tuyến Washna, thiếu tá Đế Quốc Helga dẫn đầu đội đột kích, đột phá cao nguyên Bluefort, xuất hiện bất ngờ phía sau phòng tuyến như thần binh từ trên trời giáng xuống.

Quân phòng thủ Lech không kịp trở tay. Dưới sự tấn công của hai gọng kìm, phòng tuyến Washna thất thủ. 

Di sản cuối cùng mà vị vua điên loạn Ilina để lại cho vương quốc, công trình phòng thủ được mệnh danh là "kiên cố nhất lịch sử lục địa phía Tây", chỉ chưa đầy ba tháng sau khi chiến tranh bùng nổ đã sụp đổ hoàn toàn.

Khi tin chiến thắng truyền về Đế Quốc, thượng tướng mở một chai rượu mạnh, lấy ra hai chiếc ly cổ điển. Bà tự rót cho mình một ly đầy, rồi chạm vào chiếc ly trống đối diện, kính về một nơi nào đó trong hư không.

"Kính cô, Ilina." Bà nói: "Kỳ vọng của cô, tôi đã hoàn thành."

Rất nhiều năm về trước, công chúa bị lưu đày Ilina và nữ tu tập sự Regt gặp nhau ở thành phố Alexandria. Họ nhanh chóng trở thành bạn bè, đó là một quá khứ vĩ đại ít người biết đến. Họ thường đọc sách trên cây cầu dài, bình phẩm những vị tu sĩ trẻ tuổi đi qua, ngắm nhìn những chiếc cổ thon dài như thiên nga lộ ra từ áo tu sĩ. Rồi vào một ngày hoa hồng nở rộ, họ nói về cái chết.

"Ta nhất định sẽ chết như một quân vương." Cô công chúa vẫn đang bị vương quốc lưu đày nói vậy: "Sử sách sẽ ghi lại công lao vạn đời của ta, cả lục địa này sẽ truyền tụng danh tiếng của ta."

"Vậy người sẽ để lại di sản gì?" Nữ tu tập sự hỏi.

"Ta đã nghĩ kỹ rồi làm một quân chủ anh minh, ta muốn để lại cho vương quốc một bức tường đồng vách sắt có thể chống lại vạn quân." Công chúa tuyên bố.

"Nhưng tường thành dù kiên cố đến đâu cũng sẽ có người phá được." Nữ tu nói.

"Đúng vậy, một vương quốc muốn trường tồn, tường thành có kiên cố đến mấy cũng không bằng một nhà lãnh đạo anh minh." Công chúa nhìn ra xa: "Nhưng rồi ta cũng sẽ chết, ta không thể đảm bảo vương quốc sẽ luôn có những người kế vị xuất sắc."

"Vì vậy, ta sẽ để lại một thử thách cho hậu thế trên bức tường đồng vách sắt đó." Công chúa vừa nói vừa ngẩng cao đầu: "Ta sẽ xây dựng phòng tuyến vững chắc nhất, nhưng trên đó sẽ có một lỗ hổng. Bất cứ nhà lãnh đạo nào có trí thông minh kha khá đều sẽ tìm cách giữ cho lỗ hổng này không bị thất thủ, như vậy, coi như người đó đã vượt qua thử thách."

"Còn nếu ngay cả một thử thách đơn giản như vậy cũng không vượt qua được, đất nước cũng chẳng cần một kẻ tầm thường như vậy thống trị." Giọng công chúa vững vàng và quyết đoán.

"Đến lúc đó, ta mong sẽ có một đối thủ đủ xuất sắc để lật đổ vương quốc tất yếu sẽ mục nát đó."

Thượng tướng tự rót tự uống hết cả chai rượu mạnh, khẽ nói: "Ilina, tôi là một đối thủ đủ xuất sắc phải không?"

Bà hơi ngà ngà say. Trong tiếng tích tắc của đồng hồ quả lắc, bà như thấy vị nữ hoàng kiên nghị và ngạo nghễ năm nào đang ngồi trước mặt mình, người đó vừa lau thanh trường kiếm, vừa nói: "Montgomery, tửu lượng của cô kém quá."

"Mới qua có hai mươi bốn năm thôi." Đối phương dí mũi kiếm vào ngực bà, chế nhạo: "Sao tửu lượng của cô lại kém đến mức này rồi?"

"Phải, đã hai mươi tư năm trôi qua kể từ cuộc chiến trước." Thượng tướng lẩm bẩm: "Nhưng khoảng cách đến lý tưởng của tôi, vẫn còn xa lắm."

Bà nhắm mắt lại, một lát sau mở ra, men say trong mắt đã tan đi, trả lại vẻ trong trẻo.

Đối diện không một bóng người, trên bàn chỉ có chai rỗng và ly cạn, mặt kính lặng lẽ phản chiếu ánh nắng rực rỡ mà tịch liêu.

Sau khi phòng tuyến Washna thất thủ, quân đội Đế Quốc từ trong ngoài hội quân, tiếp tục tiến công về phía Nam, đẩy chiến tuyến đến tận trong trấn Asta của Lech. Sau khi Asta thất thủ, Lech đề nghị hòa đàm với Đế Quốc.

Đế Quốc chấp nhận đề nghị hòa đàm, và Tòa Thánh đứng ra làm trung gian hòa giải.

"Người của Tòa Thánh hôm nay sẽ đến." Strauss vén rèm bước vào: "Nghe nói là một đội y tế trung lập gì đó."

Ashley ừm một tiếng: "Theo tình hình hiện tại, cử đội y tế đến là lựa chọn ổn thỏa nhất."

"Bọn họ đúng là ngồi mát ăn bát vàng." Strauss hừ một tiếng: "Chẳng tốn một binh một tốt, không chừng còn vớ bẫm được một khoản bồi thường. Theo tôi thấy, vị thần mà Tòa Thánh tôn thờ đâu phải Tân Thần, mà là Thần Tài thì có?"

"Trong năm nước ở lục địa phía Tây, Đế quốc, Charlemagne và vương quốc Buckingham đều tôn thờ tín ngưỡng Tân Dụ. Việc Tòa Thánh đứng ra hòa giải cũng là để xoa dịu Charlemagne và Buckingham." Ashley nói: "Hai nước này đều giáp với đế quốc, nếu chiến tranh giữa Lech và đế quốc tiếp tục, thì đế quốc phải đảm bảo lãnh thổ của mình không bị tấn công."

Strauss sửng sốt: "Anh nghĩ chiến tranh sẽ còn tiếp diễn sao?"

"Tôi không muốn chiến tranh tiếp diễn." Ashley nói: "Nhưng hiện tại có quá nhiều biến số, rất khó để kết luận."

"Thôi mà, nói thêm vài câu đi." Strauss đặc biệt nịnh nọt, lôi thùng đồ của mình ra pha cho Ashley một tách cà phê: "Tuy anh tốt nghiệp từ đại học Đế Quốc, nhưng tôi thấy anh còn chuyên nghiệp hơn cả sinh viên trường quân sự như tôi nhiều…"

Đêm đó, phòng tuyến Washna đột nhiên khai hỏa, cả trại y tế bận tối tăm mặt mũi. Lech đã dốc toàn lực vào phòng tuyến, cuộc tấn công của Đế Quốc lại kéo dài suốt hai đêm, nhìn thế nào cũng không giống có thể giành thắng lợi. Strauss vừa cấp cứu thương binh vừa lải nhải với Ashley. Cậu nói ước mơ từ nhỏ là làm quân nhân, nhưng thể chất không đủ nên đành phải học y.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!