Chương 4: Phòng học Ballet

Tuần thứ hai, lớp thể chất bắt đầu.  

Ashley dậy lúc năm rưỡi sáng, chạy bộ, giãn cơ, tắm nước lạnh, rồi đến quán cà phê Sacher ăn sáng. Ông chủ quán luôn dành sẵn cho anh một chỗ bên cửa sổ. Thực đơn của Ashley cố định: một ly nước đá, ba quả trứng sống chín lẫn lộn, năm đĩa bánh mì nướng và một tờ báo sáng.  

Buổi sáng ở đại học Đế Quốc bắt đầu từ chín giờ. Lớp thể chất của Ashley vào thứ hai, là tiết học sớm nhất dành cho tân sinh viên. Ăn sáng xong, anh quay về ký túc xá thay đồ tập khoác áo ngoài, rồi theo thói quen rút từ ngăn kéo một hộp gỗ tuyết tùng, nhét vào lớp lót áo, nhưng rồi anh khựng lại bèn lấy hộp ra, đặt lại vào ngăn kéo.  

Ashley đến phòng tập không sớm cũng chẳng muộn, vừa đúng lúc. Một giảng viên đeo còi bạc đứng giữa phòng đang ghi chép. Thấy Ashley, ông đưa bút máy cho anh: "Tân sinh viên năm nhất? Ký tên vào đây."  

Ashley tìm tên mình trên bảng, vặn nắp bút, đoạn hỏi: "Thưa thầy, giáo sư phụ trách môn này khi nào mới tới?"

Đối phương ngẩn ra, rồi cười: "Giáo sư? Tôi không phải giáo sư đâu. Ở đại học Đế Quốc, môn thể chất không có chức danh giáo sư."  

Cây bút trên tay Ashley khựng lại.  

"Vậy sao." Anh nói: "Xin lỗi vì trò đã mạo muội."

Người phụ trách lớp thể chất không phải là Shadrian.  

Buổi học thể chất diễn ra nhẹ nhàng. Ashley thừa thời gian để thả hồn. Anh cẩn thận nhớ lại buổi trò chuyện hôm ấy ở cung Tân Thánh. Shadrian từng nói: "Đại học Đế Quốc trao cho tôi chức danh danh dự. Thỉnh thoảng tôi sẽ qua đó dạy thay."  

"Ban tuyển sinh có ghế của tôi. Cậu chắc chắn sẽ vào được đại học Đế Quốc, mà học kỳ đầu tiên lớp thể chất là bắt buộc."

"Hy vọng đến lúc đó, kỹ năng của cậu sẽ khá hơn, tân sinh viên năm nhất."  

Ashley chợt hiểu ra. Đây là một kiểu ám thị tâm lý đơn giản: Xếp các câu nói cụ thể gần nhau, bỏ đi từ nối, dễ khiến người ta hiểu lầm.  

Từ đầu đến cuối, Shadrian chưa từng nói y dạy môn thể chất ở đại học Đế Quốc.  

Sau giờ học, Ashley quyết định đến phòng lưu trữ. Nơi đó có danh sách tất cả giáo viên đang công tác. Dù với cấp độ bảo mật của Shadrian, khả năng cao y không nằm trong danh sách, nhưng anh vẫn phải thử, vì đây là cách nhanh nhất.  

Phòng lưu trữ nằm ở tầng hai thư viện. Với quyền hạn sinh viên của Ashley, vốn dĩ không được phép xem danh mục giảng viên nhưng anh có cách. Quản lý dẫn anh đến một căn phòng cuối hành lang, đưa chìa khóa: "Ngài có hai tiếng để tra cứu."  

Phòng lưu trữ rộng và sâu, kệ sách xếp thành tầng tầng lớp lớp, gần như không nhìn thấy điểm cuối. Mỗi kệ đều gắn bảng tên, có cái đã hoen rỉ.  

Ashley đi một vòng từ đầu đến cuối, ghi nhớ cách sắp xếp bảng tên, rồi nhắm mắt, đứng trầm tư một lúc.

Tiếp đó anh bước đến một kệ sách, rút ra một cuốn sách dày, bắt đầu tra cứu.  

Cuối cùng Ashley không tìm thấy thông tin về Shadrian, nhưng anh phát hiện ra thứ khác.  

Đó là một bức ảnh chụp vũ hội năm mới, từ vài năm trước tại lễ đường, thời gian áng chừng là ban đêm. Đám đông tụ tập cụng ly, ở góc trên bên trái bức ảnh, Ashley thấy một người đang khiêu vũ, vận váy dài bồng bềnh như sóng biển, tà váy tung bay.

Ánh sáng trong phòng lưu trữ mờ ảo, rèm dày che kín để bảo vệ giấy tờ. Ashley bước đến một chiếc bàn, kéo dây đèn bàn.  

Ánh sáng từ chao đèn xanh lục lan tỏa, phủ lên bức ảnh đen trắng, như nhuộm chút sắc xanh nơi đuôi váy.

Ashley nhìn chăm chăm vào người đang nhảy múa ở góc trái.  

Là Lili Marleen.  

Bỗng, một giọng nói vang lên sau lưng Ashley: "Đúng là một chiếc váy xanh."

Ashley giật mình đứng bật dậy, cùng lúc đó nghe tiếng rèm kéo soạt một cái, ánh sáng liền ùa vào phòng.  

Anh đưa tay che mắt.  

Shadrian đứng bên cửa sổ.  

Y vận bộ vest hai hàng khuy cắt may tinh xảo, tóc chải ngược, đeo kính gọng vàng, cầm bức ảnh trong tay Ashley, ngắm nghía dưới ánh nắng: "Tôi nhớ chất liệu váy này là lụa Viễn Đông gì đó, bẩn rồi khó giặt, nên sau này phòng hậu cần không dùng nữa."  

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!