Chương 37: Tốc độ của chim dữ

Ngay khi chiến tranh nổ ra, Ashley lập tức nhận được lệnh triệu tập từ quân đội, yêu cầu anh khẩn trương lên đường ra tiền tuyến.

Shadrian không tiễn anh, hay đúng hơn giữa họ vốn chẳng có cái gọi là "tiễn biệt". Hồi mới quen, Ashley cũng từng thử làm những việc tương tự, nhưng Shadrian luôn thoắt ẩn thoắt hiện, nhiều khi Ashley còn chẳng biết đối phương sẽ đột ngột biến mất lúc nào, thế nên sau một thời gian anh cũng đành bỏ cuộc. Cách họ ở bên nhau tựa như một câu chuyện, chỉ cần tận hưởng những tình tiết đẹp đẽ trong đó là đủ, còn câu chuyện bắt đầu hay kết thúc ra sao đều không quan trọng.

Đêm trước ngày chia tay, Ashley nhìn Shadrian trước khi tắt đèn đầu giường, gọi một tiếng: "Thầy."

Shadrian đã gần ngủ, mơ màng đáp: "Hửm?"

Ashley: "Hình như ngài có lời muốn nói với em."

Shadrian ngáp một cái, cố làm ra vẻ nghiêm túc gọi anh, giọng hãy còn ngái ngủ: "Quân y Ashley."

Bị y gọi như vậy, Ashley cũng giật cả mình.

Shadrian buồn ngủ đến mức mắt không mở nổi nhưng vẫn không quên trêu chọc cậu nhóc: "Tôi muốn nói là tôi buồn ngủ lắm rồi, tối nay quân y  đừng có làm mấy trò kiểm tra sức khỏe nữa nhé…"

Ashley đành phải gọi lại một tiếng: "Thầy."

Những lúc Ashley gọi "thầy" đôi khi rất vi diệu. Đa phần trường hợp, xưng hô này là một kính ngữ trang trọng, đôi lúc là một loại tình thú nhưng cũng có khi, thực chất lại là một kiểu làm nũng.

Shadrian không nói gì, một lát sau đưa tay lục lọi trong ngăn kéo đầu giường, lấy ra một điếu xì gà rồi thành thạo cắt đầu.

Ashley vô thức lấy diêm và miếng gỗ tuyết tùng từ ngăn kéo bên mình, quẹt lửa rồi châm cho y. Hành động này của anh thuần thục đến nỗi, phải đợi đến khi Shadrian nhả ra làn khói đầu tiên anh mới sực tỉnh.

Ashley không nhịn được nói: "Thầy, sức khỏe ngài bây giờ ——"

Shadrian chẳng đợi anh nói hết lời, đã vươn tay véo cằm anh, kề môi mớm cho anh một ngụm khói.

Ashley đã quen mùi khói thuốc nhưng bản thân lại không biết hút. Đôi môi hơi lạnh của Shadrian chặn lại, khói thuốc quẩn quanh trong khoang miệng cả hai rồi lại lẩn ra từ khóe môi. Khoang miệng Ashley ngập tràn mùi hoa hồng, sặc đến mức ho khan. Shadrian bèn nắm lấy gáy anh, vuốt dọc xuống sống lưng, giúp anh điều hòa lại nhịp thở.

Đợi Ashley hoàn toàn thả lỏng, hít trọn hơi khói Shadrian truyền cho, y mới từ từ buông tay, ngả người dựa lại vào thành giường.

Ashley hít một hơi thật sâu, tựa vào gối nhìn Shadrian.

Shadrian nói: "Tắt đèn đi."

Ashley với tay tắt đèn, căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn lại đốm lửa le lói trên môi Shadrian.

Không ai nói gì thêm. Ashley có thể cảm nhận được người bên cạnh vẫn đang mở mắt, dường như đang trầm tư suy nghĩ.

Rất lâu sau, Shadrian mới lên tiếng: "Vladimir."

"Em sắp phải chứng kiến chiến tranh rồi."

Nói xong câu đó, Shadrian dụi tắt điếu xì gà, rồi như thể có một công tắc vô hình được bật, y ngả đầu ngủ thiếp đi. Y ngủ thật rồi, Ashley cũng không tiện gọi y dậy nữa.

Sau này Ashley vẫn luôn nghĩ về ý nghĩa của câu nói ấy. Lời của Shadrian chắc hẳn có ẩn ý nào đó mà anh vẫn chưa thể nào tỏ tường.

"Em sắp phải chứng kiến chiến tranh rồi" —— là lo lắng chiến trường sẽ gây ra cú sốc tâm lý nào đó cho anh sao?

Không, với tính cách của Shadrian, câu này chắc chắn không phải ý đó.

Ashley sinh ra trong thời bình, quả thật chưa từng trải qua chiến tranh, nhưng cũng vì vậy mà anh không chuẩn bị gì cho chiến trường thực sự.

Ví dụ như bây giờ.

"Ashley, ọe —— giúp một tay." Trong lều, một sĩ quan quân y ăn mặc tương tự Ashley đang ôm một cái xô sắt nôn thốc nôn tháo: "Ọe —— tôi không chịu nổi nữa, thương binh bên ngoài còn đang chờ, lều số hai, ọe ——"

"Đợi một chút." Ashley đang khâu vết thương cho một thương binh. Anh nhanh nhẹn thắt nút chỉ cuối cùng, rồi dặn người lính: "Qua lều số một lấy thuốc kháng viêm, trong vòng một tuần không được để dính nước, có vấn đề gì thì đến tìm tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!