Shadrian cần một khoảng thời gian dưỡng thương không hề ngắn, có lẽ đến tận lúc Ashley rời Mudran, y vẫn chưa thể xuất viện.
Những ngày dưỡng thương nhàn rỗi đến phát chán, Shadrian lôi hết những tấm thiệp kèm hoa được gửi tới lúc trước ra, bắt Ashley đọc từng tấm một cho mình nghe. Đọc đến một tấm, Ashley bỗng dừng lại.
Shadrian: "Đọc tiếp đi, sao thế?"
Cuối cùng Ashley không đọc mà đưa tấm thiệp cho Shadrian.
Chỉ thấy trên đó viết —— "Bao giờ anh kết hôn với nhóc con nhà thượng tướng?"
Shadrian xem xong chậc lưỡi mấy tiếng: "Toàn một lũ già cô đơn, sao cứ chăm chăm vào tôi thế." Nói đoạn, y nhìn sang Ashley, mắt tinh nên liếc một cái đã thấy vành tai đứa nhỏ hơi ửng đỏ.
Shadrian cười, khó mà nói đó là một nụ cười tinh quái hay chân thành, y chậm rãi cất tiếng: "Vladimir."
Ashley lập tức đáp: "Thầy."
"Hôm nay nắng đẹp thật." Shadrian nói: "Chúng mình đi kết hôn luôn nhé?"
Ashley nghe xong suýt nữa đứng không vững. Shadrian cười lớn kéo anh ra cửa, nhanh đến mức không cho người trẻ tuổi kịp phản đối. Họ chạy một mạch từ bệnh viện dưới lòng đất lên lầu, mặc kệ tiếng la hét của bác sĩ rằng bây giờ Shadrian vẫn chưa thể xuất viện. Cuối cùng Shadrian kéo anh vào một thang máy ở góc khuất, đẩy người vào rồi nhấn nút, thang máy đi lên với tốc độ cực nhanh.
Lúc này Ashley mới phát hiện, Shadrian đã đi chân trần suốt cả quãng đường, dép của y rơi đâu mất giữa đường, hoặc có lẽ vốn dĩ đã không mang từ lúc ra khỏi phòng. Miếng kim loại dưới lòng bàn chân dẫm lên mặt đất vang lách cách.
Anh biết, ở đó có một đóa hồng.
Shadrian vẫn đang cười, vừa cười vừa nói: "Vừa hay em chưa đến cục Cơ Động bao giờ, chắc tôi đã nói với em về "tủ quần áo"…"
Ashley không đợi y nói xong, trực tiếp bế thốc y lên.
"Ối chà." Shadrian cười tủm tỉm áp sát vào, hai người trán chạm trán: "Chủ động gớm nhỉ. Bộ không muốn mặc váy cưới hả? Tôi nói cho mà biết, trong "tủ quần áo" chắc chắn có cỡ của em đấy, đừng hòng trốn."
Ashley: "Ngài muốn em mặc gì cũng được."
Shadrian: "Tôi thấy em không mặc gì là đẹp nhất."
Ashley: "Vậy cũng được."
Shadrian: "Em nên nói là, "Thầy ơi, em tuyệt đối sẽ không để mình tr*n tr**ng trước mặt người nào khác ngoài thầy"."
Ashley: "Thầy ơi, em tuyệt đối sẽ không để mình tr*n tr**ng trước mặt người nào khác ngoài ngài."
Shadrian hài lòng, hôn lên má anh một cái, cửa thang máy "ting" một tiếng mở ra.
Thang máy này nằm ở một góc rất hẻo lánh trong trụ sở quân đội, không nhiều người biết đến sự tồn tại của nó, người có quyền sử dụng lại càng ít. Ngoài cửa là một hành lang được bọc xốp cách âm.
Shadrian kéo Ashley đi vào trong, đến trước một cánh cửa rồi đẩy thẳng ra: "Đến rồi."
Ashley: "Ở đây không khóa cửa ạ?"
"Không cần thiết." Giọng Shadrian vọng ra từ trong cửa: "Chẳng mấy ai biết chỗ này, mà người biết thì cũng không dám vào."
"Đây chính là "tủ quần áo"."
Khác với ấn tượng thường thấy về từ "tủ quần áo", trong phòng không có mùi gì đặc biệt, không mềm mại cũng không ấm áp. Đèn trần màu trắng, tường trắng, sàn đá cẩm thạch màu xanh trắng, và một tấm gương lớn có độ chính xác cực cao, nhìn thoáng qua cứ ngỡ một bản thể khác của mình đang hiện diện trong phòng, cảm giác có chút rờn rợn.
Căn phòng rất rộng, đặt đầy những chiếc tủ sắt khổng lồ, trông như những bức tường sắt nghiêm ngặt.
Shadrian tỏ ra rất quen thuộc với nơi này, luồn lách giữa các tủ sắt. Khi đi sâu vào trong, Ashley ngoảnh lại nhìn, gần như có cảm giác các tủ hai bên đang không ngừng ép chặt lấy mình.
Anh hỏi: "Thầy ơi, đây là nơi để quần áo ạ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!