"Không phải chuyện gì to tát đâu." Cuối cùng Narcissus nói: "Nguyên văn lời thượng tướng là, sau khi cậu giết người thì phải rời khỏi Mudran ngay lập tức. Nếu cậu chọn ở lại thì sẽ cần thượng tướng dùng quyền lực để dọn dẹp mớ hỗn độn này. Vậy thì để trao đổi, sau khi tình hình của Francisco ổn định, cậu phải đến biên giới đế quốc."
Ashley: "Vào quân đội sao?"
"Nhập ngũ là cái chắc rồi." Narcissus nói: "Nhưng cậu chưa học học viện Quân Sự, tạm thời không thể làm sĩ quan, chắc sẽ phải qua một vài khóa huấn luyện rồi đảm nhận vị trí kiểu quân y."
Anh dừng một chút rồi nói tiếp: "Nói chung là cậu không thể tiếp tục công việc nhân viên nghiên cứu được nữa."
Ashley nghe xong không có phản ứng gì, chỉ gật đầu: "Tôi biết rồi."
Shadrian vẫn chưa tỉnh lại. Trong thời gian đó, Ashley đã rời đi một lần, quay về viện nghiên cứu, dọn dẹp sạch sẽ phòng thí nghiệm của mình, đóng gói toàn bộ dữ liệu và tài liệu vào thùng. Lúc đi ngang qua phòng chứa đồ của Damian, Ashley dừng lại một chút rồi đẩy cửa bước vào.
Phòng chứa đồ đã bị niêm phong. Chuyện lần trước ầm ĩ quá đáng sợ nên trong viện không ai dám tự tiện động vào.
Ashley kiểm tra sơ qua giá sách, đóng gói những tài liệu quan trọng nhất và bản thảo luận văn của Damian, rồi dọn thêm một thùng nữa, đóng gói chung với hành lý của mình mang đi.
Trước khi rời đi, Ashley mở hộp đàn violin Damian để lại, chơi một bản "gửi tình bạn" trong phòng.
Rời viện nghiên cứu, Ashley lái xe về nhà, cất tất cả đồ đạc vào tầng hầm.
Ra khỏi tầng hầm, Ashley quay lại bệnh viện quân đội ngay. Nhưng khi đi ngang qua chiếc gương soi toàn thân ở sảnh, anh bỗng nhớ tới câu nói của Shadrian trong mơ: "Nếu lần đầu gặp mặt mà em đã trông thế này, tôi chắc chắn sẽ không làm quen với em đâu."
Anh đứng trước gương một lúc, rồi quay người về phòng tắm rửa, cạo râu, thay quần áo. Lúc chải tóc, anh nhận ra tóc mình đã hơi dài, nghĩ ngợi một lát, rồi tìm trong tủ quần áo một sợi dây buộc tóc của Shadrian.
Thỉnh thoảng anh vẫn giúp Shadrian buộc tóc, nhưng bản thân thì chưa bao giờ dùng. Loay hoay trước gương một hồi lâu, cuối cùng anh cũng buộc được tóc thành một búi nhỏ rồi cầm chìa khóa xe ra ngoài.
Anh lái xe qua đại học Đế Quốc, dừng lại trước một tiệm hoa ở cổng trường, nói với chủ tiệm: "Làm ơn cho tôi một bó hồng."
Shadrian đã được chuyển vào phòng bệnh ở cuối dãy hành lang. Giờ phòng bệnh của y không yêu cầu vô trùng tuyệt đối nữa, hoa hồng có thể đặt ở đầu giường. Ashley ở lại chăm sóc trong phòng bệnh suốt một tháng, cũng được chứng kiến danh tiếng của Lili Marleen trong quân đội. Hầu như ngày nào cũng có người gửi hoa đến, có người tự tay mang đến, có người ghi tên.
Bó hoa đa phần là hồng đỏ, trên thiệp không ngoại lệ đều viết: "Gửi Lili Marleen."
Có người có lẽ là đồng nghiệp của Shadrian, trong thiệp viết vài câu trêu chọc, có người cười nhạo y ngựa què nửa đường, có người chúc y sớm bình phục, rủ đi uống rượu, hỏi thăm tình hình tình cảm của y, còn có người biết chút chuyện nội tình, hỏi thẳng trong thư bao giờ y "kết hôn với nhóc con nhà thượng tướng".
Có một thương binh ở phòng bên cạnh, theo lời Narcissus là đàn em ở cục Cơ Động, mới vào nghề chưa lâu. Nếu nói Lili Marleen trong quân đội chỉ là một mật danh, thì ở cục Cơ Động chính là một huyền thoại sống. Cậu nhóc phòng bên bị thương khá nặng, ban đầu không xuống nổi giường, nghe nói Lili Marleen ở ngay cạnh, liền bò cũng phải bò qua để được chiêm ngưỡng dung nhan, quả là một kỳ tích y học.
Kết quả sau khi nhìn thấy người thật thì kinh hãi: "Lili Marleen là đàn ông?"
Sau khi kinh hãi lại kinh ngạc tột độ: "Còn có người có thể đẹp đến nhường này?"
Narcissus đứng bên cạnh kéo Ashley: "Vladimir, cậu ta là thương binh, trong bệnh viện không được đánh người."
Ashley vô cảm đóng cửa lại.
Ashley mua một bó hồng mỗi ngày đặt cạnh giường Shadrian. Nay đã vào tháng sáu, thời tiết dần oi bức. Bệnh viện quân đội nằm dưới lòng đất, gần như không có ánh nắng mặt trời chiếu vào, nhưng một vài góc thỉnh thoảng lại có tia sáng lọt qua. Đôi khi Ashley sang hành lang đối diện lấy nước, thấy những tia nắng này liền dừng lại thoáng ngẩn ngơ.
Có một hôm nắng đẹp lạ thường, sáng rực như vàng, nửa hành lang cũng vì thế mà tráng lệ hẳn lên. Ashley đứng ở hành lang nhìn một lát, đột nhiên có người gọi anh từ phía sau: "Vladimir."
Ashley quay đầu lại thấy Narcissus. Đối phương bước tới, mỉm cười với anh, nói: "Nói với cậu một chuyện, đừng kích động."
Ashley: "Sao vậy?"
Narcissus: "Francisco tỉnh rồi."
Cửa phòng bệnh gần như bị Ashley tông mạnh mở ra, anh loạng choạng lao vào: "Thầy!"
Shadrian trên giường quay đầu lại, nhìn anh mỉm cười.
"Vladimir." Y gọi anh một tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!