Sau khi nữ bác sĩ rời đi, Ashley ngồi một mình trong phòng khử trùng rất lâu.
Đến lúc bước ra, anh đã vệ sinh sạch sẽ, khoác lên mình chiếc áo blouse trắng đã khử trùng.
Narcissus nhìn anh bước vào phòng bệnh, đứng trước giường Shadrian một lúc.
Ashley không đứng quá gần, cũng không đưa tay chạm vào Shadrian. Anh chỉ đứng cách một khoảng không xa không gần, lặng lẽ nhìn người trên giường.
Ngay lúc Narcissus tưởng anh sắp hóa thành một bức tượng, Ashley cử động.
Anh nắm lấy tay Shadrian, hay đúng hơn là chạm nhẹ. Mu bàn tay Shadrian vẫn còn cắm kim truyền dịch, anh không dám dùng nhiều sức, chỉ khẽ gập ngón tay chạm vào lòng bàn tay đối phương rồi gãi nhẹ một cái.
Narcissus thấy môi Ashley mấp máy, phòng bệnh cách âm rất tốt, anh không nghe rõ bên trong nói gì.
"Thầy." Giọng Ashley rất khẽ: "Ngài về rồi."
Sau khi Ashley ra khỏi phòng bệnh, câu đầu tiên Ashley nói với Narcissus là: "Đấm tôi một phát."
Narcissus thầm nghĩ: Xong, lại thêm một đứa điên.
"Tôi rất tỉnh táo." Giọng Ashley điềm tĩnh: "Tôi cần anh đấm tôi một phát, vừa đủ để tôi ngất đi, nhưng đừng quá lâu, đảm bảo tôi có thể tỉnh lại sau sáu tiếng."
Narcissus: "…Ý gì?"
"Trước đây thầy từng đánh tôi như vậy, anh chắc cũng làm được." Ashley nói: "Tôi đã không nghỉ ngơi ba ngày rồi, tinh thần không ổn định lắm, cứ thế này tôi không thể nào bình tĩnh được. Tôi bắt buộc phải nghỉ ngơi, nhưng bây giờ tôi không tài nào ngủ nổi."
"Không còn thời gian để tôi ngủ một cách tự nhiên nữa rồi." Ashley nhìn Narcissus: "Nên hãy đánh ngất tôi đi, đảm bảo sáu tiếng sau tôi sẽ tỉnh lại."
Narcissus thầm nghĩ: Nói chứ, cái kiểu điên này cũng ổn định phết.
Anh nhún vai, bẻ khớp tay kêu "rắc" một tiếng, rồi dứt khoát đấm vào gáy Ashley.
Ashley ngất đi ngay lập tức.
Sáu tiếng sau, Ashley tỉnh lại.
Anh nhìn quanh, phát hiện mình đã trở về phòng thí nghiệm của viện nghiên cứu.
"Tỉnh rồi à?" Narcissus đứng ở cửa, nhét đồng hồ quả quýt vào túi: "Tôi nghe mấy bác sĩ nói rồi, về nghiên cứu gì đó của cậu."
Ashley muốn nói, nhưng cổ họng khản đặc đến mức không thốt ra lời. Anh hắng giọng, khẽ đáp: "Tôi còn nhiều nhất là hai tuần, phải cố gắng giảm thiểu sai sót trong nghiên cứu đến mức thấp nhất."
"Tôi vốn còn định hỏi cậu tính làm thế nào." Narcissus nghe xong liền gật đầu: "Nếu cậu đã nói vậy, thì tôi sẽ đưa mấy thứ này cho cậu."
Anh nói rồi kéo ra một cái sọt lớn từ phía sau: "Đây là đồ hộp và thuốc bổ, tôi lấy từ quân đội, ăn vài miếng đủ dùng cho một ngày." Rồi anh lại móc từ trong túi ra vài ống tiêm: "Đây là thuốc do cục Cơ Động nghiên cứu, có thể giúp cậu tập trung cao độ trong một khoảng thời gian. Di chứng là sau khi hết thuốc, đầu óc cậu sẽ lơ mơ vài tháng. Mấy ống này là giới hạn rồi, dùng nhiều hơn sẽ nghiện đấy."
Ashley: "Cảm ơn."
"Đừng nói với Francisco là tôi đưa cho cậu, tôi sợ anh ta tỉnh lại đánh chết tôi mất." Narcissus nói: "Hoặc anh ta muốn đánh chết tôi cũng được, cứ đợi anh ta tỉnh lại rồi tính sau."
"Ngày nào tôi cũng sẽ ghé qua xem, cần gì cứ nói." Anh nói xong, dừng lại một chút, rồi móc từ trong túi ra một chuỗi tràng hạt: "Thật ra tôi không hay dùng thứ này lắm, nhưng lần này tình hình khẩn cấp, đành phá lệ một lần."
Narcissus xuất thân từ Toà Thánh, nhưng đây là lần đầu tiên Ashley thấy anh lôi ra thứ này, chỉ thấy anh hắng giọng, giơ chuỗi tràng hạt lên, chạm vào trán, ánh mắt đột nhiên trở nên trống rỗng.
"Vladimir." Anh nói: "Phước lành của thần ở cùng cậu."
Hai tuần.
Mười bốn ngày.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!