Chương 32: Năm 36 – III

Chàng thanh niên nói không sai, kể từ khi quyết định tiếp tục nghiên cứu của thầy, đãi ngộ của anh ta giảm sút thấy rõ. Ashley đã nhiều lần bắt gặp anh ta trộm trái cây dùng làm mẫu trong phòng thí nghiệm để ăn. Ashley tìm hiểu thử thì phát hiện anh ta thường xuyên vào thành phố đến sòng bạc, hầu như lần nào cũng thắng được một ít, tuy số tiền không lớn nhưng có lẽ cũng đủ để trang trải.

Ngày nào họ cũng gặp nhau, Ashley biết anh ta cũng chẳng có sở thích tốn kém gì, vậy mà vẫn nghèo rớt mồng tơi —— thế thì chỉ còn một khả năng duy nhất, anh ta đang dành dụm tiền.

Ashley gõ cửa phòng kho, vào thẳng vấn đề: "Anh định mua thứ gì?"

"Hả?" Chàng thanh niên rõ ràng đã thức trắng đêm, quầng thâm mắt như bị ai đấm, đầu óc trì độn không phản ứng kịp: "Đàn em định mời tôi ăn cơm à? Cảm ơn cảm ơn! Mang cho tôi hai chục cái bánh mì baguette là được rồi!"

Ashley lặp lại: "Anh định mua thứ gì?"

Chàng thanh niên: "Mua cái gì là mua cái gì?"

Ashley: "Thứ mà anh đang dồn tiền để mua ấy."

Chàng thanh niên há hốc miệng, thoạt trông rất ngạc nhiên lại có chút xấu hổ: "… . Tôi ăn trộm hoa quả của cậu bị phát hiện rồi à?"

Ashley: "Trái cây đặt ở chỗ anh thấy được thì đều có thể ăn, không cần cảm ơn."

Chàng thanh niên: "Cậu tốt quá đàn em ơi, mai tôi muốn ăn đào."

"Chỉ có táo, ăn thì ăn không ăn thì thôi." Ashley ngẫm nghĩ rồi suy đoán: "Ở tuổi của anh, những chuyện cần dành dụm tiền không nhiều. Với tiền đồ, thu nhập và kế hoạch tương lai của anh hiện tại, tôi khuyên anh tạm thời đừng ôm hy vọng lập gia đình."

Chàng thanh niên: "… Tàn nhẫn quá đấy, đàn em."

Ashley: "Dĩ nhiên, nếu có cậu ấm nhà nào để mắt đến anh thì coi như tôi chưa nói."

"Còn tàn nhẫn hơn! Mà này, nếu thật sự có cậu ấm nào để ý đến tôi thì phiền cậu báo một tiếng nhé." Chàng thanh niên nói: "Nhưng tôi vẫn phải hỏi, không thể là tiểu thư nhà nào để ý đến tôi được à?"

Ashley: "Theo tôi biết, ở Mudran hình như không có tiểu thư nào không thuê kế toán. Gia tộc họ chỉ đầu tư những vụ một vốn bốn lời, với giá trị hồi báo hiện tại của anh, khoản này khó mà bù nổi."

Chàng thanh niên: "Đến ma quỷ cũng phải học tài ăn nói của cậu đấy, đàn em. Lỡ như tôi tìm được quý bà nào đó làm nhà đầu tư thì sao?"

Ashley nhìn bộ dạng phờ phạc sau một đêm thức trắng của anh ta, nói một cách khách quan nhất có thể: "Không khả thi lắm."

"Thôi được rồi, cậu vô tình quá. Tôi nói cho cậu biết, cậu mà cứ thế này thì cả đời cũng không tìm được người yêu đâu, sẽ có nhiều người để ý đến khuôn mặt của cậu, rồi sẽ có nhiều người hơn nữa bị sự tàn nhẫn của cậu dọa chạy mất, nhưng tôi sẽ không khuyên cậu sửa đâu, tàn nhẫn là bản tính của người đẹp, nó là một phần hấp dẫn của cậu."

"Cảm ơn." Ashley nói: "Tôi thấm thía sâu sắc sự tàn nhẫn của người đẹp."

"Cậu chắc chắn sẽ vấp một cú đau vì chuyện này, đến lúc đó đừng quên mời tôi uống rượu, tôi có thể trả thù vụ cậu cười nhạo tôi hôm nay." Chàng thanh niên nói rồi thở dài thườn thượt: "Tôi đầu hàng, không giấu cậu được nữa —— tôi để ý một cuốn sách ở buổi đấu giá."

Ashley: "Đấu giá nào?"

Chàng thanh niên nói một cái tên, Ashley vừa nghe đã biết, anh và Lâm Liên Tước đều từng là khách quen của những buổi đấu giá kiểu này, nó còn có một cái tên phổ biến hơn là chợ đen.

Chàng thanh niên nhìn quanh, hạ giọng nói: "Tôi muốn mua một cuốn sách, xuất bản trước chiến tranh."

Trước chiến tranh mà anh ta nói hẳn là trước năm 10, cách nay đã hơn hai mươi năm, khi đó đế quốc vẫn còn là thời kỳ quân chủ.

"Góc nhìn của học giả thời đó rất khác với giới học thuật bây giờ. Chân lý giống như kim cương, đổi một góc nhìn sẽ có những phát hiện hoàn toàn khác." Chàng thanh niên nói: "Luận văn của tôi cần nó."

"Nhiều ấn phẩm trước năm 10 đều là hàng cấm." Ashley: "Tôi chắc không cần nói anh cũng biết mức độ nguy hiểm khi trích dẫn loại sách này trong luận văn đâu nhỉ."

"Không sao, tôi đã nghiên cứu công thức nấu ăn của giáo sư Shadrian, từ đó phát minh ra hai mươi cách ăn bánh mì baguette mới, một cái bánh mì baguette có thể ăn nửa tháng." Chàng thanh niên nói: "Bây giờ dù viện nghiên cứu không cấp kinh phí cho tôi thì tôi vẫn sống được một năm rưỡi, cùng lắm thì đến lúc đó tôi sẽ dùng hai mươi cách ăn mới này để xin cấp bằng sáng chế."

Ashley: "Công thức nấu ăn nào?"

Chàng thanh niên: "Hình như chúng ta từng nói chuyện này rồi mà? Giáo sư Shadrian từng dạy một trăm cách chế biến ớt, buổi học ấy thầy còn dạy chúng tôi cách xử lý và bảo quản bánh mì, khá hữu dụng. Có loại bánh mì sau khi xử lý có thể dùng làm vũ khí giết người…"

Ashley: "Tôi mua."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!