Sáng hôm sau tỉnh dậy, Ashley không đến viện nghiên cứu mà lái xe vào thành phố, tìm Lâm Liên Tước uống trà sáng, tiện thể làm rõ một vài chuyện.
Ngày hôm sau, anh đến viện nghiên cứu như thường lệ thì phát hiện phòng chứa đồ ở tầng của mình đã bị ai đó mở ra. Đây vốn là một căn phòng trống, lúc này trước cửa chất một đống tài liệu lớn, có người đang hổn hển chuyển đồ vào trong.
Chính là chàng thanh niên hôm kia khóc lóc thảm thiết.
Chàng thanh niên thấy Ashley, mắt sáng lên nhưng đồng thời lại có chút sợ sệt, dè dặt chào anh: "Chào… chào cậu, tôi là người mới đến…"
"Không phải anh ở viện Khoa học Xã hội sao?" Ashley hỏi: "Đến đây làm gì?"
Chàng thanh niên cười gượng đôi tiếng: "Cấp trên nói văn phòng trước kia không dùng được nữa, nên điều chuyển cho tôi phòng mới."
Thầy bị bắt đi điều tra, dĩ nhiên học trò cũng chẳng dễ sống. Ashley liếc nhìn căn phòng chứa đồ chật chội không thể tả, chỉ riêng tài liệu đã chất đầy, may ra còn kê được một cái bàn thấp.
Anh không nói gì, gật đầu coi như đã chào hỏi, rồi quay người bỏ đi.
Dữ liệu thí nghiệm của Ashley vẫn không thành công. Sau nhiều lần sửa đổi vẫn không đạt được kết quả mong muốn, cuối cùng Ashley phải thừa nhận, anh đã rơi vào bế tắc.
Trạng thái này không thể vội được, hay nói đúng hơn là vội cũng vô ích. Trong viện nghiên cứu thực ra có một số phương pháp lấy dữ liệu kỳ lạ, ví dụ như trước khi bắt đầu thí nghiệm thì đọc "Kinh Mân Côi", hoặc nhảy một điệu cho các thiết bị sắp dùng hôm nay, thậm chí còn có cả chuyện đặt ống nghiệm ở vị trí nào thì nó sẽ "vui vẻ" mà ban cho bạn một dữ liệu hiệu quả… Cái gọi là điểm cuối của khoa học là thần học, Lâm Liên Tước từng nói với anh chuyện này ở Quảng Châu gọi là phong thủy, thậm chí còn giới thiệu cho anh một pho tượng thần nào đó, nghe nói là thần chuyên quản khoa cử ở quê hắn, cúng bái rất linh nghiệm.
Ashley từ chối, nhưng từ chối không thành công, đành phải mang về nhà đặt trên tủ bếp. Shadrian liền dùng nó như kệ để trang sức, ngày nào cũng treo lên đó những sợi dây chuyền đá pha lê lấp lánh.
Ashley không làm mấy trò màu mè hoa lá hẹ này. Khi rơi vào bế tắc, anh chỉ làm một việc duy nhất: ngủ.
Phòng thí nghiệm có một ô cửa kính lớn, anh kê một chiếc ghế ra cạnh cửa sổ, mỗi ngày đúng giờ đến đúng giờ về. Đến nơi không làm gì cả, chỉ ngồi đọc sách, mỗi ngày một cuốn theo định lượng, đọc xong thì úp sách lên mặt, nhắm mắt ngủ.
Đây thực ra là một cách để sắp xếp lại dòng suy nghĩ. Khi lý trí tỉnh táo không thể đưa ra kết luận, anh sẽ đọc đủ loại tài liệu liên quan đến nghiên cứu, hấp thụ chúng một cách ồ ạt vào trí nhớ, rồi ngủ thiếp đi trong trạng thái đầu óc mụ mị.
Khi ngủ, não bộ sẽ tự động giúp anh sắp xếp lại những kiến thức này, nhờ vậy khi tỉnh dậy, linh cảm thường sẽ bất ngờ ập đến.
Anh cứ thế ngủ ở phòng thí nghiệm nửa tháng trời, ngủ một cách hết sức an yên tự tại, cho đến nửa tháng sau, một hôm nọ anh vừa nhắm mắt trên ghế thì đột nhiên nghe thấy tiếng vĩ cầm.
Tiếng vĩ cầm vọng ra từ phòng bên cạnh.
Trong viện nghiên cứu có khá nhiều người chơi violin, cũng như cách Ashley sắp xếp tư duy là ngủ, có người thích đi dạo hoặc uống rượu, dĩ nhiên cũng sẽ có người chọn chơi violin.
Giai điệu rất du dương, âm sắc chuẩn xác và giàu tình cảm. Ashley nghe một lúc, cảm thấy người này có lẽ tốt nghiệp từ đại học Đế Quốc. Dù hiện nay tình thế bắt buộc, đại học Đế Quốc đã thay đổi cơ chế tuyển sinh, không còn quá chú trọng đến tố chất nghệ thuật, nhưng vào thời của anh chỉ có người từ đại học Đế Quốc mới có thể chơi được một bản đàn hay như vậy.
Ashley nghe rồi ngủ thiếp đi, một giấc đến chạng vạng tối. Lúc ra ngoài vừa hay gặp chàng thanh niên ở phòng bên cạnh, đối phương muốn chào hỏi anh, mấp máy môi nhưng lại không nói gì, rõ ràng là không dám.
Ashley nói: "Bản thứ hai anh đã sai một nốt."
Chàng thanh niên ngẩn ra, bất giác phản bác: "Không thể nào, bản nhạc này tôi đã luyện không biết bao nhiêu lần rồi, năm đó tôi thi vào đại học Đế Quốc cũng dùng bản này, cậu có biết năm đó vào đại học Đế Quốc khó thế nào không? Hội đồng thi lúc đó không giống như bây giờ đâu…"
Nói xong, anh ta nhận ra câu nói này của mình có chút kiêu ngạo, lẩm bẩm một câu: "Xin lỗi, nhưng năm đó đại học Đế Quốc tuyển chọn nghệ thuật rất nghiêm ngặt."
"Tôi biết." Ashley ừ một tiếng: "Tôi nhập học năm 30."
Chàng thanh niên ngẩn ra, rồi có chút khó tin nhìn Ashley: "Vậy cậu mới tốt nghiệp được hai năm thôi sao? Cậu không bị chậm tiến độ ư? Vậy mà cậu chỉ mất hai năm đã vào được viện nghiên cứu?"
"Tôi tốt nghiệp xong được tuyển thẳng." Ashley nói: "Tôi thuộc diện danh dự."
Phản ứng đầu tiên của chàng thanh niên là nói rằng diện danh dự của đại học Đế Quốc ngày nay không còn nhiều giá trị như xưa, thế sự suy đồi, lòng người không như trước, nhưng ngay sau đó lại nhận ra nếu Ashley nhập học năm 30, tốt nghiệp năm 34, thì năm anh tốt nghiệp chính là một khóa mà đại học Đế Quốc có rất nhiều nhân tài.
Chàng thanh niên thăm dò hỏi: "… Cậu có quen Lyudmila không?"
"Có quen." Ashley nói: "Tôi và cô ấy cùng khóa."
Chàng thanh niên lập tức tỏ vẻ kính trọng. Nếu như trước đây anh ta chỉ coi Ashley là một đồng nghiệp có chút đáng sợ, thì bây giờ thái độ của anh ta thực sự trở nên tôn kính.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!